Toi mất bình rượu


Có ông lão nghiện rượu biết nhà thông gia ở quê vẫn cất được rượu lậu ngon lắm nên lập tâm về chơi để được uống thỏa thích.

Chẳng may ông thông gia đi vắng, bà thông gia thết cơm, nhưng không dám đem cái hũ rượu lậu ấy ra.
Ông lão đêm nằm trong bụng vẫn lăm le tính rằng chắc ngày mai ông thông gia về, hẳn được rượu ngon uống.
Xưa nay nhà quê lấy đâu làm rộng rãi. Ông này nằm gian nhà ngoài, giáp liền ngay với buồng bà chủ nhà nằm. Đêm, bà chủ nhà đi tiểu vào cái nồi đinh, nhân có khách nằm gần đấy, mà tương “lố tố” ra thì e bất lịch sự, cho nên cứ phải nín hơi, thót bụng lại, cho nó “ri rỉ” ra mà thôi.
Ông lão nằm nhà ngoài, nghe thấy nước đâu chảy “tong tỏng”, tưởng trong nhà đương cất rượu, mới lẩm bẩm rằng:
Ừ, có thế chứ! Rượu còn đương cất, chắc ngày mai ta được nếm hẳn thôi!
Bà chủ nhà ở trong kia nghe thấy, phì nực cười, bật hơi, nó mới toé ra “tồ ồ ồ tồ tồ” một tràng dài. Ông này tưởng hũ rượu vỡ, vội vàng vỗ đùi mà nói rằng:
Thôi xong, hoài của! Hũ rượu vỡ mất rồi! Thế có đen ông không.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Tại văn phòng luật cuả một công ty nọ:Sinh viên ngành luật tốt nghiệp đến văn phòng luật sư tìm việc. Trưởng phòng nhân sự đặt tình huống để kiểm tra tâm lý. - Trước mắt cậu là bức tranh, trên đó vẽ 3 người đang bơi trên biển, xung quanh rất nhiều cá mập. Một người không cầm gì trong tay nhưng người này không sợ cá mập. Người thứ hai cầm trong tay con dao lớn, người này sẽ chiến đấu đến cùng với cá mập để bảo vệ mình. Người thứ ba cầm khẩu súng bắn dưới
Hai người bạn cùng mắc chứng sợ vợ, rủ nhau đi chữa, một người khạc ra đơm đỏ, một người khạc ra đờm xanh đến nơi. thầy y mới nói: - Ðờm đỏ, may còn hi vọng, chứ đờm xanh thì chịu, không sao chữa được nữa. Nên về mà lo hậu sự đi thôi. Cả hai cùng hỏi thầy: - Sao đờm xanh, đờm đỏ lại khác nhau như thế? Thầy nói: - Ðờm đỏ tự phổi ra, họa còn có phương cứu chữa, chứ đờm xanh là mật vỡ mất rồi, còn chữa thế nào cho lành được.
Ban giám khảo đặt câu hỏi cho hoa khôi rong một cuộc thi nữ sinh thanh lịch : - Giả sử khi có yêu cầu làm việc có ích cho thiếu nhi thì em sẽ làm gì? - Dạ em sẽ đi xóa mù chữ hoặc tới những trường trẻ em mồ côi khuyết tật để tặng quà, hát cho mấy bé nghe. Có điều ... - Điều gì? - Dạ, có điều phải có ai trông chừng em của em. Cái lũ trời đánh nhà em nó quậy lắm...
Câu chuyện chỉ mang tính giải trí.... Có một anh chàng kiến thức rất uyên thâm, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý nhưng lại hết sức khiêm tốn. Các cô gái vô cùng thích thú khi nói chuyện với anh. Một hôm, trong bữa tiệc một cô nói với anh ta: - Bạn trai em khen em “sâu sắc” đấy! - Thằng đểu! Sâu sắc… là “sâu sắc… xấu” đó mà! Cô gái cười: - Nghĩ sâu xa quá, cái anh này thâm thật! - Em cứ quá khen – anh chàng khiêm tốn nói – anh thì…

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *