Sự thù dai của phụ nữ

Tại phòng hạng nhất trên tàu hỏa chuyến tàu bắc – nam có hai hành khách một nam, một nữ, tỏ ra rất đồng điệu.
Cả hai người cùng không thể tin tưởng vào vợ và chồng của họ ở nhà, bởi thế nào cũng có chuyện bồ bịch lăng nhăng.
Đêm xuống, nghe từ giường bên, cô gái cứ thở dài thườn thượt, anh chàng gạ gẫm:
– Hay là… chúng mình cùng trả thù họ một phen?
– Anh cũng ghê gớm thật, nhưng… em càng nghĩ càng thù bọn họ.
Sau “trận đòn thù” thừa sống thiếu chết, người đàn ông về nằm thượt ở chỗ của mình. Tuy nhiên, tiếng thở dài vẫn phát ra từ giường bên. Anh ta ngạc nhiên hỏi:
– Em vẫn chưa ngủ được à?
– Chỉ nguôi được một lúc rồi cơn giận lại bùng lên. Hay… anh sang đây lần nữa cho em đỡ nghĩ ngợi lung tung?
Thôi thôi em ơi! Đàn bà tụi em là chúa hay thù dai.

-!!!!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Sư cụ ngồi đàm đạo với mấy người khách, có người hỏi: - Trong đám ta đây ai là người sợ vợ nhất? Chưa ai dám đáp thì sư cụ đã nhận ngay: - Kể sợ thì tôi đây sợ nhất! Mọi người lấy làm lạ mới hỏi: - Sư cụ có vợ đâu mà sợ? - Tôi sợ đến nỗi không dám lấy vợ.
- Thầy:Một cái bánh giá 1 hào, vậy 10 cái giá bao nhiêu, trò? - Quỷnh: Thưa thầy khoảng chín hào ạ! - Thầy: Sao lại 9 hào, con tính lại đi! - Quỷnh: Thưa thầy, tại vì mua nhiều…họ bớt tiền cho ạ!
Vợ tôi là diễn viên xiếc, cô ấy diễn được cả trò phun lửa. Ăn thua gì, vợ tôi chẳng cần diễn viên còn “hét ra lửa” kìa!
Sang nhà Bá Kiến ăn vạ xong, Chí Phèo xách một can rượu 20 lít “chiến lợi phẩm” lặc lè lết về vườn chuối. Vừa đi gã vừa lẩm bẩm: - Mẹ cha cái lão Bá Kiến, rượu nặng thế này mà lão ấy kêu rượu nhẹ, định làm mình say chết đây! Rồi hắn bập bẹ đánh vần: - Rờ... ươu... rươu... nặng... rượu. Nhờ... e... nhe... nặng... nhẹ... Hừ! Làm chó gì có cái thứ đã nặng lại còn nhẹ. Mẹ cha nó! Cái làng Vũ Đại này loạn rồi.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *