Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 64)


Hai bàn chân cô giáo như hai viên gạch phồng, mỗi khi cười cô thò ra hai hàm răng trắng phớ, mái tóc của ông trắng như phân cò

Đề: Tả con lợn.
Nhà em có nuôi một chú lợn đầu bằng cái siêu, mình bằng cái xô, đầu gắn liền với mình.
Đề: Tả pháo hoa ngày Tết.
Tối 30 Tết, bố em đưa em đi xem pháo hoa. Những chùm pháo hoa lung linh tuyệt đẹp như mưa thiên thạch.
Đề: Tả ông em.
Ông em có mái tóc trắng như phân cò.
Đề: Tả con gà.
Con gà nhà em chân to bằng song cửa sổ. Mỗi sáng dậy nó gáy te te làm cả làng thức giấc. Có đứa ghen ăn tức ở đã ăn trộm gà làm cả làng em nháo nhào đi tìm, vì không có nó không có ai đánh thức. Em rất buồn.

Đề: Tả cô giáo.
Cô giáo em rất đẹp, hai bàn chân cô như hai viên gạch phồng, cô đi đôi tông lì, mỗi khi cười cô thò ra hai hàm răng trắng phớ.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Hai anh bạn cùng về quê nghỉ phép. Khi đến nhà anh A thì trời đã tối. Anh A bảo anh B: “Thôi! Cậu vào nhà tớ nghỉ, sáng mai đi tiếp!”. Đêm ấy, vợ chồng anh A ngủ trong nhà, còn anh B ngủ ngoài phòng khách. Xa nhà lâu, nên vừa cơm nước xong anh A đã “đòi”. Ở nhà ngoài, vừa nằm, anh B bị muỗi đốt nên giơ tay đập muỗi, miệng quát: “Chơi hả mày?”. - Thôi chết! Nó biết – anh A thì thầm với vợ. Một lúc sau thấy yên tĩnh, vợ chồng
Một cặp tình nhân sau nhiều năm tìm hiểu kỹ càng đã quyết định tổ chức đám cưới thật hoành tráng. Đó là một đám cưới theo nghi lễ truyền thống, rượu chảy như suối, thịt chất như núi và rau thì bạt ngàn như những cánh rừng. Hai họ chúc tụng đến say mèm. Thế rồi, không biết vì sao hai họ lại lao vào đấm đá nhau tơi bời. Khi cảnh sát đến nơi thì khắp nơi hoang tàn như bãi chiến trường, ai nấy máu me đầy người nằm la liệt vì ai cũng say. Cảnh sát
Có anh chàng nọ buôn bán lặt vặt gặp thời mấy năm liền nên có tí của cải bèn chuyển qua kinh doanh đồ điện tử. Anh ta nghĩ ở miền xuôi ai cũng khôn cả rồi, lên miền núi dễ buôn bán hơn, vì trên đó người ta còn chưa biết radio là gì kia mà. Nghĩ là làm, anh ta mua chục cái đài Trung Quốc nhập lậu đem lên bản nọ để bán. Đến đầu bản, anh chàng nhìn thấy một cụ già đang đi ngược chiều đeo rất nhiều vòng bạc bèn bắt chuyện để gạ
Có một ông sếp nọ chỉ thích nghe nịnh. Ông bắt nhân viên thuộc hạ khi xưng hô với mình phải nhớ một điều “Thưa sếp” hai điều “Bẩm sếp”. Ai biết tính sếp thì cuối năm được tăng lương ngon ơ, còn nếu cứ “Thưa ông” là có cơ bị đổi đi nơi khác vì lý do kỷ luật. Vì thế, có nhiều người ức lắm, chỉ chờ dịp “Tặng” ông sếp ấy một bài học đích đáng. Ngày nọ một nhân viên bị sếp thuyên chuyển. Anh em đồng sở liền tổ chức một bữa tiệc tiễn đưa

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *