Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 11)

Ông nội đội mũ phớt trông như cái mâm lật ngược, răng của bà nội đều như hạt bắp có điểm vàng, con sông tấp nập thuyền buồm đi đánh cá… là những bài văn hồn nhiên của lứa tuổi học trò.
> Nhất tự vi sư/ Xin lại giáo viên/ Khi học sinh copy bài
Đề: Bình luận câu tục ngữ “Uống nước nhớ nguồn”.
Uống nước nhớ nguồn là khuyên chúng ta “phải nên tiết kiệm nước“, khi tắm phải từ từ, không được xối ào ào…
Đề: Tả về người bà của em.
Bà nội em năm nay đã ngoài sáu mươi. Người bà to béo. Tóc bà lấm tấm bạc. Răng bà đều như hạt bắp có điểm vàng.
Đề: Tả con đường tới trường.
Con đường đến trường thân yêu của em, em đi mỗi ngày. Đường rất xa khi em đi bộ nhưng lại rất gần khi mẹ chở em bằng xe Honda.
Đề: Tả con sông quê em.
Con sông Hàm Luông quê em ngày ngày tấp nập thuyền buồm đi đánh cá. Trên dòng sông này đã có rất nhiều trẻ em chết đuối vì đi tắm sông mà không biết bơi và không xin phép ba mẹ.
Đề: Tả bố em.
Nhà em có nhiều người nhưng em yêu bố nhất. Bố em 43 tuổi. Bố rất cao lớn. Mỗi lần bố ôm em, em chìm trong bóng tối.
Đề: Tả con gà.
Nhà em có một con gà trụi lông, to bằng cái ruột phích. Ngày ngày nó nhảy vào chuồng lợn để ăn cám lợn .

Đề: Tả người ông của em.

Nhà em có nuôi một ông nội. Thứ mà ông nội quý nhất chính là cái mũ phớt. Cái mũ ấy mỗi lần ông đội giống y như cái mâm lật ngược.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Thám tử Sherlock Homes và bác sĩ Watson gặp nhau đầu giờ sáng tại sở cảnh sát. Watson nhìn Homes chăm chăm và nói: - Homes này, tôi cược 1.000 ăn 1 rằng anh mặc quần lót màu đỏ. - Homes giật thót mình: Anh khá lắm! Sáng nay anh nấp trên trần buồng tắm nhà tôi ư? - Không cần thiết, vì đến tận bây giờ, anh vẫn chưa kéo khoá quần.
Bốn quý bà ngồi uống cà phê, lần lượt tự hào khoe với nhau về cậu quý tử của mình: - Con trai tôi là một linh mục, mọi người đều gọi nó là Cha. - Con tôi là Giám mục. Người ta gọi nó là Đức cha. - Còn con tôi là Hồng y Giáo chủ, được kính cẩn gọi là Đức Ngài. - Bà thứ tư nhấm nháp cà phê và im lặng, nhưng ba bà kia không để yên: Con trai bà thì sao? - Con trai tôi cao 1,9 m, thân hình thể thao, đẹp trai,
Một cậu bé 6 tuổi khoe với mẹ rằng:  - Mẹ biết không? Buổi sáng đi xe bus cùng bố con đã nhường chỗ cho một phụ nữ!  Mẹ cậu khen:  - Con giỏi lắm, con đã ra dáng một chàng trai rồi đấy! Mẹ rất tự hào về con! Người mẹ mặt tươi rói, rạng ngời hạnh phúc trước đứa con ngoan. Một lát sau chợt nhớ ra điều gì, người mẹ hỏi:  - À... con 6 tuổi không phải mua vé mà cũng có ghế ngồi ư?  - Dạ không, không phải ghế. Trước đó con ngồi trên
Nhân viên đến cơ quan làm việc với hai tai băng bó. Sếp ngạc nhiên hỏi: - Chuyện gì đã xảy ra với cậu vậy? - Hôm qua, vợ đi vắng nên tôi phải ủi đồ. Khi cô ấy gọi điện thoại về, tôi đã sơ ý nhấc bàn ủi lên nghe. - Vô lý! Tại sao tai kia của anh cũng bị băng bó? - Thưa, tôi lại nhầm lần nữa vì vội gọi bác sĩ.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *