Luật sư trung thực

Một nữ chuyên gia tư vấn bắt đầu tách ra thành lập doanh nghiệp riêng. Là một phụ nữ tỉnh táo và cần mẫn, chẳng mấy chốc bà đã làm doanh nghiệp của mình phát triển đến mức cần tuyển thêm một số luật sư để làm nhân viên tư vấn.
Bà bắt đầu phỏng vấn ứng viên đầu tiên:
– Tôi chắc rằng anh cũng hiểu, trong một môi trường làm việc như thế này, sự chính trực của mỗi cá nhân là cực kỳ quan trọng. Hãy cho tôi biết, anh có phải một luật sư trung thực không?
– Trung thực? – Ứng viên thốt lên. – Hãy để tôi kể cho bà nghe một câu chuyện để chứng minh điều đó. Tôi trung thực đến mức cha tôi cho tôi vay 15 nghìn đôla để theo học trường luật và tôi đã trả sòng phẳng đến từng xu khi tôi tham gia tranh tụng vụ kiện đầu tiên.
– Ấn tượng đấy… – Bà chủ tương lai nhận xét. – Còn vụ kiện đó là về cái gì vậy?
Viên luật sư lúng túng một giây rồi thừa nhận:
– Cha tôi kiện tôi để đòi lại tiền.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Cô giáo bảo học trò: - Các em chú ý, hãy nhìn cô và nói xem thích cái gì trên người cô thì cô sẽ cho biết, lớn lên các em sẽ làm gì ? Cô bé Sún nói: - Thưa cô, em thích mái tóc của cô. - Ôi, Sún yêu quí, lớn lên em sẽ trở thành thợ làm đầu nổi tiếng. Cậu bé Đen: – Thưa cô, đôi mắt của cô rất đẹp. - Cám ơn Đen, lớn lên em sẽ trở thành bác sỹ nhãn khoa. - Thế còn bé Ròm, nói gì đi chứ, đừng
Buổi tối, khách mới đến ngồi chơi có vài phút, chủ nhà đã vội vàng thổi phụt đèn đi. - Ngồi nói chuyện với nhau, hà tất cần đèn với đóm, tốn dầu vô ích. Chuyện trò xong, chủ nhà đứng dậy châm đèn. Khách vội kêu lên: - Ấy khoan, đợi tôi mặc quần vào đã. Ngồi trong bóng tối hà tất phải mặc quần, mòn đũng vô ích.
Cả nhà đang ngồi tại bàn ăn sau bữa tối, đứa con chợt hỏi: “Bố ơi, tại sao bố lại lấy mẹ?”. Chồng quay ngay sang vợ, cao giọng: - Đấy bà thấy chưa, không phải một mình tôi thắc mắc về chuyện đó nhé!
Vùng Lệ Thủy người ta gọi học trò là thầy khóa. Hồi còn là “thầy khóa”, nhà bố vợ lập cái bàn thờ nhỏ ở nơi bếp, ông bảo Phủ Tuấn: - Khóa Tuấn học hành xưa nay, bây chừ viết cho tui mấy chữ để thờ. Khóa Tuấn liền lấy giấy bút viết hai chữ lớn : “TUẤN CAO”. Ông bố vợ không biết chữ, kính cẩn treo lên bàn thờ. Một hôm, có người khách trông thấy hỏi : - Chữ thờ trong bếp răng lại “Tuấn Cao”. Anh Tuấn đã chết đâu mà bác lập bàn thờ.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *