Hoạ vô đơn chí

Một thương gia đi công tác xa 2 tuần. Sau một tuần, ông gọi điện về nhà hỏi thăm tin tức.
Người quản gia ấp úng mãi không thành câu nhưng bị gặng mãi nên ông ta cũng đành nói thật.
– Xin lỗi ông, nhưng chó của ông chết rồi.
– Chó của tôi! Làm sao lại có chuyện đó?
– Bác sĩ nói là nó bị rối loạn tiêu hoá nặng do ăn quá nhiều.
– Ăn quá nhiều ư? Nhưng ông luôn cho nó ăn theo khẩu phần khoa học cơ mà?
– Vâng, nhưng vì con ngựa đã chết, nên có một lần nó tự mò đến cái máng ăn của ngựa.
– Con ngựa chết rồi?
– Vâng, đấy là do chuồng ngựa bị cháy nên nó bị…
– Cái gì, làm sao chuồng ngựa lại bị cháy?
– Lính cứu hoả nói là vụ nổ biệt thự đã ảnh hưởng đến chuồng ngựa quá nặng. – Viên quản gia nghẹn giọng.
– Nổ biệt thự? – Thương gia không tin vào tai mình nữa.
– Vâng, người ta nói là do gas. Gas bị xì, mà nến thắp quan tài mẹ ngài lại để gần ri đô quá, nên bị bắt lửa…
– Nhắc lại đi. Mẹ tôi… Mẹ tôi… làm sao? – Thương gia hổn hển.
– Vâng, mẹ ngài mất do nhồi máu cơ tim. Bà ấy không chịu được cú sốc khi biết vợ ngài đã bỏ đi theo em trai ngài.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Con chó như quả bí, đầu như quả bóng gôn. [u]Cô giáo có cổ dài 3 mét[/u]. Hai cây chuối lù lù như hai gã trộm râu xồm… Chi Oa Oa là con chó mà em nuôi, người nó như quả bí, đầu nó như quả bóng gôn, mắt nó như hai hòn bi ve. Mỗi lần em đi học về là nó lại nhảy tót lên người em. Em rất hạnh phúc vì có chú chó, em sẽ yêu quý chú chó suốt đời. Em chúc chú chó mau khỏi bệnh ghẻ. Đề: Tả cô giáo. Cô giáo em
Cô dâu sắp cưới bụng to. Bởi vì một nỗi là do tham tiền. Từ bỏ quê quán mẹ hiền. Đi lên thành phố đổi đời cho nhanh. Chẳng may gặp gã sở khanh. Chỉ sau một chuyến tàu nhanh dính hàng. Từ bỏ thành phố về làng. Mong sao tìm được một chàng thế chân. May sao gặp chàng trai tân. Chuyên phục các chị lỡ xuân lỡ thì. Gặp kẻ đổ vỏ còn chi. Trai tân dính bẫy lỡ thì tránh sao. Ông trời sắp đặt trên cao. Tầm ngưu, tầm mã quyện vào với nhau
Cô con gái lớn e lệ thổ lộ với bố: “Con đã trót dại có bầu với giám đốc rồi”. Ông bố nổi giận đùng đùng, đến tìm ngay sếp của con để phân bày phải trái. - Tôi không hề chối bỏ trách nhiệm – Ông giám đốc nói – Nếu em sanh con trai, tôi bồi dưỡng 100 ngàn đô la, nếu sanh con gái, tôi bồi dưỡng 50 ngàn đô la. Sự giận dữ của ông bố đã tan như mây khói, ông xuống giọng nhỏ nhẹ: - Nếu không may em nó bị sẩy, anh có
Trên đồng cạn duới đồng sâu. Thuỷ điện xả lũ thì đâu cũng tràn. Trăm năm bia đá cũng mòn. Ngàn năm Bia Mực ta còn zô zô. Trời mưa bong bóng phập phồng. Nhìn mưa nàng nhớ cháo lòng tiết canh. Ước gì giờ được gặp anh. Thế nào cũng được rủ ăn cháo lòng. Ta về ta tắm ao ta. Ao nhà có đục sang nhà kế bên. Ra đường sợ nhất công nông. Về nhà sợ nhất vợ không mặc gì.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *