Gài bẫy bắt chim

Truyên sưu tầm, hơi dài nhưng hay lắm, Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ
Cánh đồng Kinh ngang này vào mùa nước ngọt, các thứ chim lớn như gà dãy, giang sen, chàng bè, lông ô, khoang cổ, diệc mốc từ trong rừng U Minh lũ lượt kéo ra kiếm ăn. Chúng quần đảo mát trời, giậm nhẹp những đồng lúa sạch trọi. Tất cả các loại chim đó chỉ có giang sen với khoang cổ là thịt ăn có lý, còn phần lớn ăn xảm xì như trứng rồng. Nói thì nói vậy chứ dù ngon hay dở mình cũng phải gài bắt cho ráo đợt để đem ra chợ bán, kẻo chúng phá lúa chịu không thấu.
Cái đám thằng Cường, thằng Thọ gài bẫy đạp, bẫy cò ke, bẫy mổ chỉ bắt trầm kha mỗi ngày vài chục con, có thấm bổ gì. Tui nghĩ ra một cách gài khác tụi nó. Bữa đó tui bỏ một ấm trúm xuống xuồng chống vô rừng đặt lươn. Đem về, tui lựa rặc thứ lươn da vàng, đầu nhọn, loại này mạnh lắm. Tui lấy chỉ ni-long thật chắc cắt ra một sợi dài chừng hai tầm đất, một cầu khúc cây ngáng ngang, một đầu tui cột ngay vào chỗ rún con lươn. Làm xong, tui ôm ra bẫy ruộng thả hai con lươn thành một cặp gần nhau.
Sáng ngày hôm sau, tôi bò ra ruộng rình xem. Ban đầu có một con gà dãy đi lọm khọm tới bên con lươn vừa trông thấy rồi đứng khựng lại, ngóng cổ, liếc mắt nhìn. Thấy con lươn bò nhọi nhọi, nó nhảy vọt tới mổ vào đầu. Con lươn bị đau quá vọt luôn vô bụng con chim rồi tuột ra sau đít. Tới con giang sen cũng vậy. Nó nhảy tới mổ vào đầu con lươn, con lươn vọt mạnh vô bụng, dùi luôn ra sau. Rồi lại đến con chàng bè cũng y vậy…
Một con lươn mồi của tui vọt đến chết xỏ lụi ít nhất cũng một chục con chim. Như vậy là cứ hai xâu làm một, tôi cầm mỗi tay một cây ngáng, la cho chim bay lên, mang tui theo. Tui bay bỗng mặt đất mà lái từng cặp xâu chim thả ra ví vô, về nhà giao cho bả trói đem ra chợ Sông Đốc bán. Vậy mới đã!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Em Linh yêu quý! Dạo này em có còn mộng mơ như hồi chúng mình mới quen nhau không. Anh biết rằng Thy của anh cũng mộng mơ lắm. Anh từng nhớ em đã có những khoảng khắc tuyệt vời khi ngồi bên máy tính và khi nhũng giọt mưa bắt đầu rơi rơi bên cửa sổ, những giọt nước mưa lăn trên khuôn mặt dịu hiền của em trông thật xốn xang lòng , như những con mắt của tình yêu lăn tăn và đẹp diệu kì . Nói đến mắt anh lại Linh rất có một đại dương
Để chuẩn bị cho tiết học có đoàn thanh tra của sở giáo dục xuống kiểm tra tại trường, thầy giáo chuẩn bị và báo với các em học sinh trong lớp. - Khi thầy hỏi một câu thì tất cả các em đều phải giơ tay lên. - Nếu em nào biết để trả lời thì giơ thẳng cả 5 ngón tay, ai không biết thì cúp 1 ngón tay để thầy biết. Khi lớp học diễn ra có cả thanh tra sở, hiệu trưởng nhà trường tham dự. Thầy giáo say sưa giảng bài và đặt câu hỏi
Một phụ nữ đang nằm trên giường cùng người tình thì nghe thấy tiếng đập cửa của ông chồng. Cô vội vã lôi anh chàng vào góc nhà, bôi dầu xức trẻ em và rắc phấn rôm lên người anh ta. - Đứng yên ở đây nhé! – Cô nàng thì thầm. – Hãy giả vờ anh là một pho tượng. Ông chồng bước vào nhà và nhìn thấy “pho tượng”: - Gì thế, cưng? - À, một pho tượng thôi mà. – Người đàn bà trả lời không chút bối rối. – Em thấy gia đình anh Ba hàng
Nhân cuộc nói chuyện về làm việc từ thiện, một phụ nữ vui miệng khoe với người hàng xóm. - Hôm nay tôi rất vui vì đã làm được việc có ích. Tôi đã cho một kẻ vô công rồi nghề 10 nghìn đồng. - Sao chị lại quá rộng rãi như vậy? Hắn có đáng để cho không? Thế chồng chị phản ứng thế nào? – Người hàng xóm ngạc nhiên. - Ông ấy nói: “Cảm ơn!”.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *