Đời xây dựng

Trai Xây Dựng khi đã yêu em nhé. Vững một lòng như cốt thép bê tông.

Đời Xây Dựng đâu chỉ vôi với vữa.
Lấy bức tường làm điểm tựa tình yêu.
Dẫu thời gian có phủ bụi xanh rêu.
Vẫn mỉm cười: Hoa tình yêu đấy chứ!
Đời Xây Dựng đâu chỉ quẩn quanh theo con chữ.
Thả hồn mình theo gió nhẹ chơi vơi.
Hòa lòng mình với dữ dội biển khơi.
Tắm bóng mình dưới bóng chiều lặng lẽ.
Đời Xây Dựng nhịp căng đầy sức trẻ.
Hướng tới tương lai uống nước cội nguồn.
Vững bước đi như vũ bão trào tuôn.
Dẫu gian khó vẫn luôn cười vui vẻ.
Trai Xây Dựng khi đã yêu em nhé.
Vững một lòng như cốt thép bê tông.
Bởi trong tim có một đóa hồng.
Dẫu băng giá vẫn ấm nồng hơi lửa.
Trai Xây Dựng xin em đừng có hứa.
Đời xây dựng là gian khổ phiêu diêu.
Đem sầu nhớ tặng cho cả người yêu.
Nắng mưa trưa hè vẫn đều nhịp bước.
Nếu yêu anh và cùng anh sánh bước.
Thì xin em hãy suy nghĩ trước sau.
Với anh đây chẳng dám hứa gì đâu.
Bới vì anh…chàng trai Xây Dựng.
Anh nghĩ về em như một công trình.
Một hố móng chẳng thể nào rút ruột.
Em là cột trụ to đi trước.
Còn anh là dầm dọc chạy theo sau.
Và khi nào ta nắm tay nhau.
Là giao tuyến cuộc đời trên mặt đứng.
Là cốt liệu cho tình yêu kết dính.

Suốt đời này ta chịu lực cùng nhau.
Em là điều bí ẩn dưới tầng sâu.
Mà địa chất công trình không cho anh biết được.
Ai phân chất thành phần hóa học.
Trái tim em gồm những vật liệu gì?
Mà khi anh gia tải bất kỳ.
Em biến dạng quá nhiều không cho phép.
Em khó hiểu như là cơ học đất.
Mà vững bền như kết cấu không gian.
Anh và em liên kết bởi một ngàm.
Sơ đồ tính thay bằng ba phản lực.
Ứng suất tiếp sinh ra từ mặt cắt.
Để vững bền phải đặt cốt xiên.

Em khó khăn như đồ án đầu tiên.
Lý thuyết đàn hồi anh không sao tính nổi.
Còn kết cấu công trình thì em hỡi.
Khó hơn nhiều kết cấu bê tông.
Khi nhìn xa em có biết không?
Em như 1 xilo bằng thép.
Một Nupon bán cầu rất đẹp.
Một mái vòm yên ngựa có dây treo.
Em đi rồi anh mãi trông theo.
Một cần cẩu tự hành bánh xích.
Em quay lại nhìn anh cười tinh nghịch.
Một ngôi nhà tiền sảnh có ôvăng.
Anh và em đi dưới những đêm trăng.
Em huyền ảo như là công trình nước.
Những đường ống không thể nào thấy được.
Suốt cuộc đời ta biết tìm đâu?
Mà khi anh khảo sát dưới tầng sâu.
Tìm độ lún S cho tình cảm.
Thì em ơi bây giờ em có dám.
Gắn với đời anh bằng liên kết hàn không?
Chẳng bằng lòng thì liên kết bulông.
Nội lực lớn nhưng giản đơn tính toán.
Thanh tựa đầu dàn ta làm bằng thép cán.
Để cho mình gần gũi nhau hơn.
Khi mùa đông lạnh giá những tâm hồn.
Em hãy là một công trình cấp nhiệt.
Qua tháng năm nào em có biết.
Em mãi là dòng điện hình sin.
Trong tình yêu để có được lòng tin.
Tiến độ thi công anh luôn giữ đúng.
Bóc tiên lượng không bao giờ lúng túng.
Và giá thành dự toán tính không sai.
Em chớ ngồi tình tự với ai.
Anh mộc mạc vì anh là gỗ.
Thời đại bê tông chưa thể bỏ.
Kết cấu đời em phải là gỗ em ơi.
Em biết không khi tính chuyện xa xôi.
Anh nghĩ về em như loại nhà trên cột.
Nhà tắm lớn có điaphorắc.
Và những vòm vỏ mỏng không gian.
Em đừng lo nếu chịu lực xô ngang.
Anh sẽ đến bên em làm gối tựa.
Dù tải trọng Maximum chăng nữa.
Không thể nào phá hoại được đâu em

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Hai vợ chồng đang ăn sáng. Bất chợt, cô vợ hỏi: - Anh này, anh biết hôm nay là ngày gì không? Người chồng gật đầu và đi thẳng đến công sở. Khoảng 10 giờ, một bó hoa lớn được gửi tặng cô vợ. 12 giờ, hiệu may sang trọng nhất thành phố đem đến một bộ váy. Cô vợ tràn trề hạnh phúc, gọi điện đến công ty của chồng: - Anh yêu! Chưa bao giờ em có một ngày quốc khánh đẹp như vậy.
Một goá phụ than thở với bạn: - Bây giờ chồng tôi đã mất rồi, tôi cũng chẳng muốn sống nữa. Tôi sẽ đi theo anh ấy thôi. - Tôi xin chị, chị hãy để cho anh ấy được thanh thản thêm một thời gian nữa.
Một đôi vợ chồng mới qua Mỹ được ít lâu, lại hay cãi vả đòi ly dị, bỏ bụng mắm bấy lâu bị vợ lấn lướt nên nói: - Sugar you you go, sugar me me go! (Đường cô cô đi, đường tôi tôi đi!) Cô vợ: - You think you tasty? (Anh nghĩ anh ngon lắm hả?) Anh chồng: - I love toilet you go go! (Tôi yêu cầu cô đi đi!) Cô vợ: - You think you are belly button of dance pole? You live a place monkey coughs flamingo crows, clothes house country! (Anh nghĩ anh là
Chàng trai cầm tay một cô gái Hà Thành, bốn mắt long lanh nhìn nhau trào… máu họng, giọng nghẹn ngào thủ thỉ: - Em yêu, qua một tuần lễ quen em, anh thấy em thật là hiền lành, lễ phép, ăn nói dịu dàng, duyên dáng v.v…. anh thik vô cùng! Cô gái bẽn lẽn thẹn thùng véo nhẹ vào cánh tay của chàng trai: - Thật không anh, anh đừng có nói đùa em nhé! - Anh nói sự thật đó! - Con bà nó! Vậy là mấy thằng khốn nạn chó đẻ mất dạy kia lòi tròng

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *