Vova đi thi tốt nghiệp

Khi bóc đề thi

Trước thầy bắt đầu bóc đề và đọc câu hỏi, Vova hỏi Peter:
– Sao? Đã sẵn sàng tinh thần chưa?
– Rồi, nhưng… dài quá!
– Thì cậu chỉ cần nhớ những ý chính quan trọng thôi, ai bảo học thuộc lòng.
– Đâu có học thuộc lòng, mình chép vô cuộn giấy để “quay”. Kẹt cái dài quá.

 

Khi thu bài

Hơn một tiếng làm bài thi, Vova và nhiều bạn khác đã phải “cắn bút”. Thầy giáo muốn an ủi, nên nói với mọi người:
– Thầy ra đề toán này làm các em vất vả quá phải không?
– Thưa thầy, chúng em chỉ áy náy là thầy sẽ vất vả với một số định luật mới được phát minh trong bài kiểm tra, chứ bọn em thì không sao ạ! – Vova nhanh nhảu.

 

 

 

Trên đường về nhà

Thấy Vova yên lặng khác thường, Mary ngạc nhiên hỏi:
– Sao bồ có vẻ thất thần vậy?
– Hôm nay tớ có kiểm tra, nhưng tớ phải nộp lên tờ giấy trắng!
– Chắc là không học bài nên phải nộp giấy trắng chớ gì.
– Đâu có đâu, hôm kia tớ mơ là nghe thầy nói ai cóp sẽ bị “zerô”, còn ai bắt quả tang bạn mình quay cóp sẽ được thưởng điểm 10. Cho nên hôm qua tớ không thèm học bài, để ngày này ngồi canh xem có ai quay không cho khoẻ, nào ngờ…

 

 

Bài văn gây sốc của Vova
Đề bài: “Mỗi con người đều có một năng lực đặc biệt, em có thể tìm năng lực đặc biệt đó của bản thân không? Hãy lấy ví dụ”.
Bài làm: Em có khả năng tiên đoán trước sự việc chính xác 100%. Ví dụ như em biết kỳ thi này em… sẽ trượt!
Lời bình: Nếu đánh trượt cu cậu => hoá ra cu cậu đoán đúng => mà đoán đúng thì phải cho đậu => nhưng cho đậu thì hoá ra đoán sai… Thật khó cho các thầy!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Ông Robinson đến một cửa hàng bán tranh hiện đại, toàn những loại tranh thật cao siêu và đắt tiền. Xem mãi mà vẫn không cảm nhận được bức nào, cuối cùng ông tập trung thưởng thức một bức nhỏ không đề giá. Bức tranh hình vuông, màu trắng và có một chấm đen ở giữa khung kẹp bằng đồng. Nó tạo cho ông cảm giác nhẹ nhàng thanh khiết vì bố cục và màu sắc giản dị. Biết rằng tranh ở đây không rẻ, chần chừ mãi mới hội tụ nổi quyết tâm, ông hỏi người bán hàng: -
Cô giáo hỏi học trò: - Tháng nào em cũng đứng chót lớp, tại sao em không chịu ganh đua với bạn bè? - Thưa cô, cô vẫn dạy em là phải nhường nhịn bạn bè mà! - Cô: !?!?
Chàng thanh niên hỏi một triệu phú cách làm giàu, lão này hạ giọng kể: - Con trai à, đó là vào năm 1932, một thời kỳ khốn khó trong lịch sử, lão chỉ còn một xu cuối cùng trong túi. Lão bỏ ra mua một quả táo, dành cả ngày để lau cho nó bóng lên và vào cuối ngày, lão bán quả táo lấy 10 xu. Sáng hôm sau, lão đầu tư số tiền trên mua hai quả táo, lau chúng cho bóng và bán chúng lúc 5 giờ chiều được 20 xu. Lão tiếp tục cách kinh
Ba cô gái, một tóc vàng, một tóc đen và một tóc nâu, cùng làm việc cho NASA. Họ đang bàn với nhau xem sẽ đi đâu trong chuyến du hành vũ trụ tiếp theo. - Tóc nâu nói: Hay thử tới sao Hỏa xem. - Tóc đen vốn ưa chỗ mát mẻ: Tốt nhất là lên mặt trăng. - Tóc vàng xen vào: Thôi đừng tranh luận nữa. Chúng ta sẽ bay đến mặt trời. - Hai cô kia cười thông cảm: Không thể tới Mặt trời được. Bạn sẽ bị thiêu thành tro ngay. - Sau một thoáng

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *