Tiên sư thằng Bảo Thái!

Các bà, các cô chợ búa ở khắp các phường kinh thành Thăng Long, chưa bao giờ đi chợ lại gặp chuyện lạ kỳ như sáng hôm nay. Họ đến hàng thịt lợn, thịt trâu, thịt bò,… hỏi mua, nơi nào người ta cũng lắc đầu quầy quậy nói đã có khách đặt trước rồi. Người mua không nghi ngờ gì, tin người bán nói thật vì các loại thịt đều đã được thái nhỏ ra thành miếng chứ không để nguyên tảng.
– Hỏi ra mới biết nhà vua ngày ngày giao cho quan Trạng làm chủ một tiệc rất lớn. Nghe nói khách đông lắm phục dịch không xuể. Gia nhân được lệnh quan Trạng, đến báo cho các hàng thịt khắp nơi thái sẵn, có bao nhiêu cũng mua, đắt mấy cũng lấy, để về nhà bếp chỉ có việc chế biến gia giảm, kịp làm cỗ, soạn mâm.
– Nhưng ngày hôm ấy, đến khi chợ vãn hết người, ruồi muỗi vù vù đến bâu, các quầy hàng thịt vẫn còn đóng ghế ngồi đợi… Quá trưa sang chiều, thịt đã bắt đầu ôi chảy nước ra vẫn không thấy mặt mũi  khách hẹn đâu. Trong bọn họ nhiều kẻ sốt ruột, đành liều thẳng đến nhà quan chẳng thấy cổ bàn, khách khứa nào cả. Họ hỏi đầu đuôi, thì chính Quỳnh ra trả lời rằng:
– Sao bà con lại dại dột cả tin như vậy? Chắc có đứa nào mạo danh “Trạng” chơi xỏ đấy thôi. Cớ sự đã thế, bà con cứ gọi những thằng nào, con nào “bảo thái” ra mà chửi cho bọn khoảnh ác chừa cái thói ấy đi.
– Các hàng thịt không nhớ mặt, biết tên phường những người đặt hàng. Bực mình chỉ còn biết đứng ra giữa chợ chửi um lên: Tiên sư thằng “Bảo Thái”! Tiên sư thằng “Bảo Thái”!
– “Bảo Thái” là niên hiệu vua Lê đương thời. Thành thử nhà vua không làm gì bọn hàng thịt mà bị chúng réo tên chửi oan, không còn mặt mũi nào ra khỏi cổng thành nữa.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một người Mỹ chuyển đến sống tại vùng đất của người Hindu. Tuy nhiên tập tục ở đây cấm người ta ăn thịt bò nên người dân chỉ ăn cá. Sáng nào người Mỹ cũng ăn thịt bò, xào nấu mùi hương tỏa ra ngào ngạt khiến mọi người không đồng tình. Cuối cùng họ cử người đại diện đến nói chuyện với người Mỹ và anh ta đành phải tuân theo luật cấm thịt bò. Thế là người đứng đầu cầm lọ nước vẩy vẩy lên đầu anh ta và nói: - Sinh ra là người Thiên chúa giáo,
Độc giả Trần Hải Long chia sẻ những vần thơ về tình yêu dưới con mắt của dân kế toán. Yêu em, anh chấp nhận đầu tư dài hạn. Dẫu biết mình tài sản chẳng hơn ai. Phải bổ sung bằng nguồn vốn đi vay. Chỉ mong được có em trong vòng tay duyên. Ta quen nhau cũng gần hai niên độ. Biết bao nhiêu nghiệp vụ đã phát sinh. Tình yêu đâu là tài sản hữu hình. Mà sao cứ hao mòn theo năm tháng. Ta gặp nhau trong mỗi kỳ kế toán. Cứ ngỡ tình mình lãng mạn
Anh đầu đã có vợ. Chú út còn độc thân. Buổi liên hoan cuối năm. Bàn tiêu chuẩn vợ chú. Mẹ thích: “Rành giá cả”. Bố muốn: “Thật thông minh”. Anh cần: “Tốt tiếng Anh”. Chị ưng: “Thị trường giỏi”. Cháu đầu nói chưa sõi. Cũng hăng hái tham gia. “Theo ý kiến cả nhà Chú cưới: Máy vi tính”.
Hôm nay một đám no thân. Ngày mai đám nữa… lên cân chắc rồi. Ngày kia một đám nữa thôi. Vẫn còn một đám, bạn tôi quên mời. Ba ngày ăn cỗ đã đời. Ba ngày nhậu nhẹt rã rời xuống lên. Ba ngày đám dưới, đám trên. Ba ngày cái ví nó rên… đói hoài…

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *