Thơ vui mùa cưới (Phần 4)


Hôm nay đám cưới của em. Họ hàng hang hốc đến xem rộn ràng.

Đáng nhẽ pháo nổ đùng đoàng.
Nhưng vì cấm pháo, cả làng im re.
Tám giờ có một chiếc xe.
Cắm đầy hoa hoét le te đi vào.
Trẻ con bu tới ào ào.
Đứa thì sờ lốp, đứa vào bóp phanh.
Mẹ em la ó thất thanh.
Tiên sư bố lũ trẻ ranh quê mùa.
Bố em thấy thế nói đùa.
Bà lên thành phố mới vừa mấy năm.
Trang điểm thuê hết năm trăm.
Đang từ đầu ngõ xăm xăm đi vào.
Gặp ai cũng toét miệng chào.
Thì ra không biết đứa nào cô dâu.
Chín giờ khách khứa đã bâu,
Ồn ào náo nhiệt như trâu xổng chuồng.
Cô dâu trang điểm trong buồng.
Một lũ gái gú dựa tường đứng xem.
Mười giờ đã thấy bem bem.
Xe nhà chú rể màu kem, đi vào.
Chú rể đáng mặt anh hào.
Cao đúng mét rưỡi, đang chào bà con.
Chủ hôn đứng dậy lon ton.
Quát tháo inh ỏi như còn thanh niên.
Hai họ chào hỏi liên miên.
Cô dê chú rẩu thì đần mặt ra.
Mong sao đám cưới qua loa.
Để đêm hí hí, thế là xong phim.
Bao năm mỏi gối đi tìm.
Giờ coi như đã chết chìm cùng nhau.
Chủ hôn nói một lúc lâu.
Bỗng nhiên Mic tịt, đầu dây bị chờn.
Chả biết làm cách nào hơn.
Chủ hôn ngồi xuống kệ con bà mày.
Bây giờ đến đoạn trao tay.
Chú rể rút nhẫn mặt mày buồn thiu.
Khách khứa thì líu tìu tìu.
Đứa bảo 2 chỉ, đứa thì một cây.
Cô dâu hỏi nhỏ: vàng tây?
Chú rể quắc mắt: tây thì làm sao?
Nhẫn anh mua ở Hàng Đào.
Em an tâm nhớn, thôi, vào thắp hương.
Cả 2 đứng trước hương đường.
Cô dâu tranh thủ soi gương, vuốt đầu.
Chú rể nét mặt âu sầu.
Cắm đầu xuống vái, rất lâu, rồi chuồn.
Cô dâu cũng có vẻ buồn.
Nắm tay bà mẹ, lệ tuôn ầm ầm.
Chú rể đóng cửa đánh rầm.
Cô dâu giật thót, đâm đầu vào xe.
Đến chiều đám cưới vắng hoe.
Cô dâu gọi điện: đã về đến nơi.
Bố em thở hắt một hơi.
Thế là cục nợ có nơi rước rồi.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
BạnGái: Anh Thấy em có mập không BạnTrai: Không BạnGái: Anh nói dối em ghét anh BạnTrai: có BạnGái: Sao anh dám chê tui tui ghét anh
- Mắm: Ê Quỷnh! Cậu ăn hai trái táo trên đĩa phải không? - Quỷnh: Đúng 50 % rồi ! - Mắm: Ủa! Sao lại là 50% ? - Quỷnh: Thì nghĩa là tớ ăn bốn trái lận đó!
Trong lúc đang học căn thẳng, cô giáo thay đổi không khí bằng cách đố vui. - Cô: cô đố các em con gà để ra hột gì? - HS: Thưa cô hột gà ah! - Cô: đố mấy em, con vịt để ra hột gì nào? - HS: Thưa cô hột vịt ah! - Cô: rồi bây giờ các em có gì để đố co ko? - Một học sinh đứng vào nói: Em đố cô con chim le le nhà em đẻ ra hột gì ah? - Cô: đỏ mặt.
- Thầy: Trò nghe đây: sắt thép, đồng…vật liệu nào dẻo dai và bền nhất? - Quỳnh: Thưa thầy là…Thưa thầy cho 5 phút suy nghĩa ạ. Á! Thưa thầy vật dẻo dai và bền nhất đó là sợi tóc ạ. - Thầy: Sao! Làm gì có chuyện đó sợi tóc làm sao có thể dẻo hơn sắt thép được? - Quỳnh: Sao lại ko ạ! Thưa thầy chẳng phải người ta nói nghìn cân treo sợi tóc đó thôi ạ.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *