Thơ vui mùa cưới (Phần 11)


Độc giả Maslums kể lại câu chuyện tình buồn khi tình yêu bị chia cắt chỉ vì chiếc xe ô tô BMW.

Em đi lấy chồng.
Anh khóc chổng mông.
Nhớ ngày em ước.
Thành duyên tơ hồng.
Em đi lấy chồng.
Bên ấy vui không?
Chắc yêu em lắm?
In tim thiệp hồng (cơ mà).
Cách đây hai tháng.
Em khoác vai anh.
Dạo chơi Đường Thành.
Cười lanh tanh bành.
Rồi uỳnh một cái.
Em nằm quay đơ.
Một chiếc Bê mờ (BMW).
Tông ngay vô đít.
Anh khóc thút thít.
Em ơi là em…
Một thoáng cái vèo.
Em nằm trong cốp.
Miệng hắn lốp bốp.
“Về báo người thân”.
Anh phóng như thần.
Về loan tin dữ.
Lỉnh kỉnh đủ thứ.
Vô viện thăm em.
Nào là mua kem.
Nào là mè sửng.
Chẳng thấy em hứng.
Anh chọc em cười.
Chẳng thấy em vui.
Anh ngồi anh hát.
Cuộc đời bát ngát.
Cuộc sống bao la.
Tình yêu muôn ngả.
Em chọn lối êm.
Em chọn gối mềm.
Em yêu xe đạp?
Chăm em hốc hác .
Mất mấy đêm liền.
Em cứ triền miên.
Nhìn đi đâu đó.
Hôm nào cũng có.
Một bó hoa to.
Được thằng ngố ngố.
Bê vô tận giường.
Anh thấy bình thường.
Không thèm để ý.
Rồi em ra viện.
Chiếc xe đạp quen.
Anh cười tươi rói.
Chẳng cười chẳng nói.
Là chiếc Mờ vê (BMW).
Suốt chặng đường về.
Em im thin thít.
Chỉ kêu đau đít.
Mỗi khi ổ voi.
Anh như choi choi.
Phem phem phịu phó (Em em chịu khó).
Sau ngày hôm đó.
Em bảo cưới luôn.
Anh hết cả hồn.
Tiền… tiền đâu mà cưới?
Em cười rũ rượi.
Như một con điên.
Chẳng phải lo tiền.
Anh ta giàu lắm.
Thỏa mái ăn chơi.
Zời ơi là zời.
Tình tôi chỉ thế?
Thua thằng bụng phệ.
Trán hói đít beo

Tình tôi trôi vèo.
Tình tôi trôi vèo.
Một tháng trôi qua.
Sau ngày “khốn lễ” (lễ cưới).
Mặt em méo xệ.
Hai mắt đỏ lòm.
Dáng đi còm còm.
Chân thì chấm phẩy.
Nhưng tay chống gậy.
Xách túi eo vi (LV).
Anh cười hì hì.
Sướng ơi là sướng.
Thực ra cười gượng.
Nhưng biết làm sao.
Chỉ bảo: “thôi nào
Về mà ở giá…”

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Sang nhà Bá Kiến ăn vạ xong, Chí Phèo xách một can rượu 20 lít “chiến lợi phẩm” lặc lè lết về vườn chuối. Vừa đi gã vừa lẩm bẩm: - Mẹ cha cái lão Bá Kiến, rượu nặng thế này mà lão ấy kêu rượu nhẹ, định làm mình say chết đây! Rồi hắn bập bẹ đánh vần: - Rờ... ươu... rươu... nặng... rượu. Nhờ... e... nhe... nặng... nhẹ... Hừ! Làm chó gì có cái thứ đã nặng lại còn nhẹ. Mẹ cha nó! Cái làng Vũ Đại này loạn rồi.
Một hôm.Hai vợ chồng nhà nọ muốn ghẹo nhau giữa ban ngày, nhưng sợ đày tớ biết. Hôm ấy, ở làng dưới có đám ma, anh chồng nghĩ mẹo cho đầy tớ đi buôn kẹo đến đó bán kiếm thêm ít tiền, tiện thể cho nó đi khuất mắt. Người đầy tớ nghĩ bụng: “Quái! Sao bỗng dưng hôm nay lại bảo mình đi bán kẹo? Hẳn ở nhà có sự gì đây”. Thế là anh ta trở về lẻn ra đằng sau nhà, rình xem. Vợ chồng nhà chủ đưa nhau vào buồng,chồng hỏi đùa vợ: - Về sau
đây là câu chuyện chỉ mang tính hài hước, mọi người đọc và cho ý kiến. Một con gấu đực và một con thỏ tình cờ cùng được gặp vua Cóc Vàng. - Các ngươi thật may mắn. Ta là vua Cóc Vàng ở khu rừng này, ta cho mỗi ngươi ba điều ước. Nào nói đi! - Gấu giành nói trước và ước tất cả gấu trong khu rừng biến thành gấu cái. Thỏ khiêm tốn xin một cái mũ bảo hiểm. Trong điều ước thứ hai, gấu đực lại muốn khu rừng bên cạnh cũng toàn gấu cái,
Tại một cuộc khảo sát tự nguyện bí mật về người quan trọng nhất trong cuộc đời đàn ông diễn ra tại Đức. Hơn 100 người đàn ông được nhốt vào một phòng kín và họ phải ghi tên 10 người mà họ khó có thể rời bỏ trong cuộc đời. Sau đó họ phải gạch đi tên của những người nếu bắt buộc phải rời bỏ theo thứ tự. Lần lượt những cái tên bạn bè, người thân rồi cô hàng xóm bị các vị đàn ông này xoá bỏ ra khỏi danh sách. Danh sách cuối cùng chỉ

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *