Thơ vui mùa cưới (Phần 11)


Độc giả Maslums kể lại câu chuyện tình buồn khi tình yêu bị chia cắt chỉ vì chiếc xe ô tô BMW.

Em đi lấy chồng.
Anh khóc chổng mông.
Nhớ ngày em ước.
Thành duyên tơ hồng.
Em đi lấy chồng.
Bên ấy vui không?
Chắc yêu em lắm?
In tim thiệp hồng (cơ mà).
Cách đây hai tháng.
Em khoác vai anh.
Dạo chơi Đường Thành.
Cười lanh tanh bành.
Rồi uỳnh một cái.
Em nằm quay đơ.
Một chiếc Bê mờ (BMW).
Tông ngay vô đít.
Anh khóc thút thít.
Em ơi là em…
Một thoáng cái vèo.
Em nằm trong cốp.
Miệng hắn lốp bốp.
“Về báo người thân”.
Anh phóng như thần.
Về loan tin dữ.
Lỉnh kỉnh đủ thứ.
Vô viện thăm em.
Nào là mua kem.
Nào là mè sửng.
Chẳng thấy em hứng.
Anh chọc em cười.
Chẳng thấy em vui.
Anh ngồi anh hát.
Cuộc đời bát ngát.
Cuộc sống bao la.
Tình yêu muôn ngả.
Em chọn lối êm.
Em chọn gối mềm.
Em yêu xe đạp?
Chăm em hốc hác .
Mất mấy đêm liền.
Em cứ triền miên.
Nhìn đi đâu đó.
Hôm nào cũng có.
Một bó hoa to.
Được thằng ngố ngố.
Bê vô tận giường.
Anh thấy bình thường.
Không thèm để ý.
Rồi em ra viện.
Chiếc xe đạp quen.
Anh cười tươi rói.
Chẳng cười chẳng nói.
Là chiếc Mờ vê (BMW).
Suốt chặng đường về.
Em im thin thít.
Chỉ kêu đau đít.
Mỗi khi ổ voi.
Anh như choi choi.
Phem phem phịu phó (Em em chịu khó).
Sau ngày hôm đó.
Em bảo cưới luôn.
Anh hết cả hồn.
Tiền… tiền đâu mà cưới?
Em cười rũ rượi.
Như một con điên.
Chẳng phải lo tiền.
Anh ta giàu lắm.
Thỏa mái ăn chơi.
Zời ơi là zời.
Tình tôi chỉ thế?
Thua thằng bụng phệ.
Trán hói đít beo

Tình tôi trôi vèo.
Tình tôi trôi vèo.
Một tháng trôi qua.
Sau ngày “khốn lễ” (lễ cưới).
Mặt em méo xệ.
Hai mắt đỏ lòm.
Dáng đi còm còm.
Chân thì chấm phẩy.
Nhưng tay chống gậy.
Xách túi eo vi (LV).
Anh cười hì hì.
Sướng ơi là sướng.
Thực ra cười gượng.
Nhưng biết làm sao.
Chỉ bảo: “thôi nào
Về mà ở giá…”

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Trong lớp học thày giáo mắng học sinh: Các em lười học quá, chỉ có mỗi một việc ăn học mà cũng không xong. Lúc bằng tuổi các em, Tổng thống Abraham Lincoln đi bộ đến trường hằng ngày, 7 dặm đi 7 dặm về và học rất giỏi. Dưới cuối phòng có tiếng nói lại nho nhỏ: - Nhưng thày ơi, lúc bằng tuổi thày, ông Abraham Lincoln đã làm tổng thống rồi ạ!
- Nè, mày chép hoài của tao vậy không sợ giống nhau thầy trừ điểm à? - Yên tâm đi, bài của mày là “Ông sống trong thời kỳ xã hội đen tối!”. Còn của tao là: “Ông sống trong thời kỳ xã hội đen!” - ???
Cô ca sĩ mới nổi vừa hát xong một ca khúc thịnh hành, đang cúi gập người chào khán giả… Nhiều tiếng reo hò vang lên: “Bis! Bis” Cô gái quyết định hát thêm lần nữa để chiều ý khán giả nhưng khi kết thúc bài hát, công chúng lại gào lên: - Bis! Bis! Lần thứ ba, rồi lần thứ tư… thứ sáu vẫn điệp khúc ấy. Cuối cùng, nữ ca sĩ thẽ thọt hỏi vọng xuống: - Tôi đang khản cả giọng rồi đây! Xin quý vị hãy cho biết tôi phải ca đến mấy lần bài hát
Đang trên đường, cận thị đuổi theo sáng mắt. - CT (Vỗ vai): Này, hình như em gái ông nó thinh thích tôi hay sao ấy. Hôm qua nó cứ đứng ở dưới cửa sổ cầm khăn vẫy tôi mãi. - SM: Thế nó cầm khăn màu gì? - CT: Màu đen - SM: Tốt, cuối cùng thì nó cũng chịu lau cửa sổ. - CT: Ủa…trời!!!

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *