Thơ vịnh con chó

Có một anh học trò nhỡ độ đường, vào huyện ăn xin, nói là học trò nghèo. Quan huyện vốn trước cũng là trò nghèo, thương hại, bảo:
– Có phải học trò thì ta ra thơ ” Con chó” cho mà làm, làm được sẽ có thưởng.
Anh học trò nghĩ một hồi lâu đọc:
Thoạt thấy chúa về ngoe nguẩy theo
Thương ôi! Con chó ngỡ con mèo.

Quan huyện nghe xong, phán:
– Học trò thật! Thơ không hay lắm, nhưng được cái đúng vần.
Liền thưởng cho một quan tiền và một thúng gạo. Anh kia lạy tạ ra về. Giữa đường gặp một anh học trò khác, anh này hỏi:
– Tiền gạo đâu ra thế?
Anh kia kể đầu đuôi câu chuyện. Anh này liền vào huyện, cũng nói là học trò nghèo, nhỡ độ đường vào huyện. Quan huyện cũng lại ra thơ như lúc nãy. Anh ta mừng quýnh, tưởng chuyến này ăn chắc, liền đọc:
Thoạt thấy chúa về ngoe nguẩy thời
Thương ôi! Con chó ngỡ ông trời.

Quan huyện nghi anh ám chỉ mình, tái mặt, sai lính đánh mấy chục roi, rồi đuổi ra.
Xem tiếp

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Đám cưới này thật là xôm. Khách khứa điểm mặt ước hơn ngàn người. Quan viên hai họ vui tươi. Bắt tay chào đón, miệng cười: Cảm ơn! Quan khách kéo đến ùn ùn. Hội trường chật ních chẳng còn chỗ dư. Dềnh dàng trưa đã quá giờ. Chủ toạ tuyên bố lí do thành hồn (hôn). Ai nấy bụng dạ bồn chồn. Mỏi mắt mới thấy tiếp tân bưng đồ. Bia tràn lai láng, nào dô! Chúc mừng hai họ lãi to quả này! Cô dâu chú rể ngất ngây. Lâu đài hạnh phúc được xây bằng tiền. Ấy!
Chàng và nàng quen nhau. Ngày noel , hai người rủ nhau đi chơi xa. Cơ hội ngàn vàng, cái gì đến sẽ đến, chàng nhào tới ôm lấy nàng, tay đỡ lưng nàng ghì sát vào mình, rồi từ từ miệng chàng kê sát môi nàng, thỏ thẻ: - Mình thử nhé! Nàng lắc đầu: - Không bao giờ! Chàng thở dài buông nàng ra. Nàng thở dài hơn : - Ngốc thế, thời buổi này mà còn thử.
Cây mít trong vườn năm nay không ra quả mít mà lại ra quả gấc, chiếc cặp bằng da bò nên mỗi khi mở ra có mùi bò rất ngon… Đề: Tả thầy giáo. Trường em có thầy giáo tên Minh dạy toán. Ai ở trường cũng rất yêu quí thầy và gọi thầy là Minh “cute” bởi thầy rất đẹp trai và có nụ cười rất duyên. Đề: Kể về thành viên trong gia đình. Nhà em có nuôi một ông nội, sáng nào ông cũng ra sân ngáp ba ngáp. Đề: Tả vườn nhà em. Vườn nhà em
Mỗi khi cô bước vào lớp, ống quần của cô bay phần phật như lá cờ, Lạc Long Quân sống với Âu Cơ không lâu thì Âu Cơ sinh ra một quả trứng gà… Đề: Tả ông (bà) của em Nhà em có nuôi một ông nội. Ông không đi làm như mọi người mà ở nhà ăn, ngủ, nghỉ. Đề: Tả cô giáo Cô giáo em rất là đẹp gái, bố em bảo thế. Cô có điệu đi rất nhanh và đẹp. Mỗi khi cô bước vào lớp ống quần của cô bay phần phật như lá cờ. Đề:

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *