Thơ tình kế toán

Một bút toán cả đời em cặm cụi. Tình yêu anh em biết định khoản thơ.

Anh nói yêu không chứng từ để lại.
Sợ cái tình mình đau nhói trái tim em.
Bảng kê nào em ghi hết nhớ thương.
Không hóa đơn sao đòi anh thanh toán.
Biết tình anh là nguồn là vốn.
Thì nợ – có bây giờ nào phải phân vân.
Ngỡ tình anh là tài sản hữu hình.
Em quên rằng tháng năm sẽ hao mòn lũy kế.
Nghiệp vụ đầu tiên đớn đau ngàn niên độ.
Sao nỡ nào anh lập bảng chia.
Mất nhau rồi anh có tự kiểm kê.
Em trót cho vay mà không làm kế ước.
Cứ mãi cộng trừ bảng cân đối vẫn còn sai.
Báo cáo đã làm giờ biết gửi cho ai.
Sổ chi tiết nửa trang còn bỏ trống.
Sửa chữa sai lầm dẫu trăm ngàn phương pháp…

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Ông Robinson đến một cửa hàng bán tranh hiện đại, toàn những loại tranh thật cao siêu và đắt tiền. Xem mãi mà vẫn không cảm nhận được bức nào, cuối cùng ông tập trung thưởng thức một bức nhỏ không đề giá. Bức tranh hình vuông, màu trắng và có một chấm đen ở giữa khung kẹp bằng đồng. Nó tạo cho ông cảm giác nhẹ nhàng thanh khiết vì bố cục và màu sắc giản dị. Biết rằng tranh ở đây không rẻ, chần chừ mãi mới hội tụ nổi quyết tâm, ông hỏi người bán hàng: -
Cô giáo hỏi học trò: - Tháng nào em cũng đứng chót lớp, tại sao em không chịu ganh đua với bạn bè? - Thưa cô, cô vẫn dạy em là phải nhường nhịn bạn bè mà! - Cô: !?!?
Chàng thanh niên hỏi một triệu phú cách làm giàu, lão này hạ giọng kể: - Con trai à, đó là vào năm 1932, một thời kỳ khốn khó trong lịch sử, lão chỉ còn một xu cuối cùng trong túi. Lão bỏ ra mua một quả táo, dành cả ngày để lau cho nó bóng lên và vào cuối ngày, lão bán quả táo lấy 10 xu. Sáng hôm sau, lão đầu tư số tiền trên mua hai quả táo, lau chúng cho bóng và bán chúng lúc 5 giờ chiều được 20 xu. Lão tiếp tục cách kinh
Ba cô gái, một tóc vàng, một tóc đen và một tóc nâu, cùng làm việc cho NASA. Họ đang bàn với nhau xem sẽ đi đâu trong chuyến du hành vũ trụ tiếp theo. - Tóc nâu nói: Hay thử tới sao Hỏa xem. - Tóc đen vốn ưa chỗ mát mẻ: Tốt nhất là lên mặt trăng. - Tóc vàng xen vào: Thôi đừng tranh luận nữa. Chúng ta sẽ bay đến mặt trời. - Hai cô kia cười thông cảm: Không thể tới Mặt trời được. Bạn sẽ bị thiêu thành tro ngay. - Sau một thoáng

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *