THẦN DƯỢC

Có một đôi trai gái nọ yêu nhau tha thiết, họ sắp tiến tới hôn nhân. Một hôm nàng nhận được tin sét đánh ngang tai người yêu mình bị tai nạn, đang cấp ở bệnh viện tỉnh xa. Nàng liền tức tốc đến ngay thì được bác sĩ cho biết: Tình trạng của chàng nguy kịch lắm rồi. Đồng tử dãn, có lẽ “đi” mất. Mọi người lùi ra ngoài để họ gặp nhau.
Chàng đang hấp hối trên giường bệnh, nàng lao vào ôm ghì lấy chàng, hôn lên môi và thì thầm gọi tên. Như có một sức mạnh thần kỳ, chàng trai gượng tỉnh và mấp máy nói với người yêu:
– E…mm yêu… quý, có lẽ anh ông..không qua khỏi được… Anh chỉ tiếc rằ…ng từ ngày đầu yêu nhau, đến khi anh phải từ giã cõi đời này… chưa một lần anh được ngắm nhìn thân hình của em…. Hãy giú..p aanh.. ……… ………..!
Một thoáng lưỡng lự, nàng đã chấp thuận lời đề nghị cuối cùng của người mình yêu. Hòa lẫn trong những tia nắng hắt qua cửa sổ, nàng từ từ xoay người cởi bỏ quần áo trong sự thẹn thùng, má nàng ửng hồng, mái tóc xuôi nhẹ chải dài theo thân hình kiều diễn. Chàng đờ đẫn ngắm nhìn và như được tiếp thêm sức lực, chàng dần hồi tỉnh, qua khỏi được giây phút hiểm nghèo.
Họ liền tổ chức đám cưới ngay sau khi xuất viện và kể cho mọi người nghe tất cả câu chuyện. Có hai ông bà già cũng được nghe câu chuyện đó trong đám cưới của họ. Một hôm trở giờ. Ông lão phều phào nói với bà lão:
– Bà nnó ơi!… Hôm nay tôi thấy khó ở quá… bà nó ạ!
Câu chuyện như một huyền thoại của đôi trai gái nọ đã làm bà lão bừng tỉnh. Bà thì thào nựng ông lão:
– Ông ơi! Ông cố quay mặt vào vào vách đi, bao giờ tôi bảo ông quay ra thì ông mới được quay ra đây nhé.
Dù đang rất mệt nhưng ông lão vẫn cố chiều bà và quay mặt vào vách.
Cái yếm dãi từ từ tụt khỏi thân hình già nua của bà lão, cái quần nái đen cũng chung số phận. Xong xuôi, bà thẽ thọt bảo ông:
– Xong rồi, ông nó ơi! ông hãy quay lại đi!
Ông lão từ từ quay ra nhìn….. trợn mắt lên và chết thẳng cẳng.

\n

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Hai người trên tàu, cùng một buồng, chuẩn bị ngủ. Người thanh niên hỏi người đàn ông cao tuổi: “Bác làm ơn cho biết mấy giờ rồi ạ?” Người đàn ông lớn tuổi im lặng. Anh thanh niên lại hỏi lại: - Xin lỗi bác cháu hỏi bây giờ là mấy giờ tối ạ. Cháu đi công tác Vinh mà. Người đàn ông im lặng quay mặt vào phía trong và ngủ. Sáng hôm sau tàu đến Vinh. Hai người đàn ông chuẩn bị đồ đạc xuống tàu. Trong lúc chờ xuống, người thanh niên trẻ hỏi: - Rất xin
Người anh trong truyện cây khế tham lam đến nỗi nhét vàng đầy ống quần, bà bán xôi có nốt ruồi tinh tú ở trên miệng… là những bài văn hài hước của lứa tuổi học trò. Đề: Tả một người em mới gặp mà gây lại ấn tượng sâu sắc nhất đối với em. Tuần trước, em đi mua xôi trên đường Đồng Đen. Bà chủ bán xôi gây rất nhiều ấn tượng trong lòng em. Bà ấy cao khoảng một mét năm mươi. Tóc bà bạc trắng. Da bà nhăn nheo như bà cụ, nhưng em thấy bà
Một nhà nghèo ở cạnh nhà giàu. Anh nhà giàu cứ cậy thế lực lấn dần sang đất vườn nhà của anh nhà nghèo. Anh nhà nghèo bực lắm. Anh ta đến nhờ Lý trưởng nói cho một tiếng rồi sẽ trả ơn. Lý trưởng đến nói với nhà giàu: - Giàu vì ruộng chứ đâu phải giàu vì một tí đất, lấn sang vườn nhà nó làm gì. Từ đó nhà giàu thôi không lấn nữa. Anh nhà nghèo đang nuôi con chó choai, hứa lớn lên sẽ thịt giả ơn Lý trưởng. Tháng sau nữa, Lý trưởng lại
Một nhà giáo sư đi công tác về vào lúc nửa đêm, trên đường về qua đoạn đường vắng chẳng may xe ông hết xăng. Tìm mãi không thấy chổ đỗ xăng ông đành ghé vào một nhà nọ xin phép ngủ nhờ. Ông ta gõ cửa thì có một phụ nữ tuổi trung niên ra hỏi: - Có gì không thưa ông? - Xin bà cho tôi ngủ nhờ một đêm xe tôi bị hết xăng không thể đi được nữa! - Xin lỗi ông tôi là góa phụ cho ông vào nhà vào đêm khuya sợ xóm làng

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *