Tệ

Có một thầy đồ hay trách vặt.
Một hôm đang buổi học, có người đến xin phép thầy cho một học trò được nghỉ dở buổi học vì ở nhà có giỗ. Thầy liền cho em học trò ấy về ngay. Suốt ngày hôm ấy, ai mời thầy đi đâu thầy cũng không đi. Thầy cầm chắc rằng, hôm nay sẽ được một bữa chén no nê, sao gia đình em học trò ấy lại không mời mình được.
Chờ đã hết ngày cũng không thấy ai đến mời. Tối đến ngoài trời mưa tầm tã, trong nhà thầy vẫn chong đèn, ngồi ngóng tin mời. Trời càng khuya, gió thổi càng lạnh, đợi mãi không thấy, thầy đồ phải tắt đèn đi ngủ. Tuy vậy, thầy vẫn không dám ngủ. Song đôi mắt của thầy đâu có theo ý muốn, nó cứ ríu dần, ríu dần, thầy đồ đã ngủ mơ. Chợt có tiếng động rèm, thầy đồ giật mình tỉnh dậy. Trong bụng tưởng như có cờ phất, thầy liền hỏi:
Sao đến khuya thế con? Khuya thế?…
Mãi không có tiếng đáp lại. Thầy đồ thắp đèn lên xem, thì chẳng thấy ai cả, chỉ thầy một con chó lông ướt mẹp đang đứng cạnh rèm, cái đuôi ngoắt ngoắt, đôi mắt lấm lét nhìn chủ.
Thầy đồ bực quá, bụng bảo dạ: “Sáng mai phải cho thằng này bài học mới được! Đồ tệ!”.
Sáng hôm sau, lớp học vẫn tiến hành như thường lệ, học trò đến lớp đông đủ. Đang buổi học nghĩa, em học trò nọ giở sách ra, chỉ vào chữ thứ nhất của hàng đầu, bài thầy mới viết, hỏi thầy:
– Thưa thầy chữ gì đây?
– Chữ “tệ”.
Thầy cắt nghĩa luôn: “tệ là tệ”. Em học trò không hiểu ý thầy nên vẫn điềm nhiên học: “tệ là tệ”, “tệ là tệ”. Hỏi sang chữ thứ hai, thầy vẫn bảo đó là “tệ” và cũng cắt nghĩa “tệ là tệ”. Chữ thứ ba, thứ tư, thứ năm, thầy cũng bảo như vậy. Sang chữ thứ sáu, vừa nghe thầy nói đó cũng là chữ “tệ” xong, em học sinh ngơ ngác hỏi:
– Thưa thầy, tệ cả hàng phải không ạ?
Với giọng như ngậm roi trong miệng, thầy đáp:
– Phải, nhà mày tệ cả họ chứ không chỉ cả hàng đâu!!!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Cố gắng học giỏi để sau này trở thành người bơm xe đạp như bác hàng xóm, rễ cây chuối ngoằn ngoèo như những con giun… Đề: Tả ông, bà em. Nhà em có ông ngoại năm nay đã tám mươi tuổi. Ông em rất hiền từ, ông có đôi mắt sáng như sao, cái mũi dọc dừa thẳng tắp, mặt ông có ba chỗ nhăn, một chỗ ở gần mắt, một chỗ ở gần miệng và một chỗ ở dưới cằm cổ. Cả nhà em ai cũng yêu ông, riêng em được ông yêu nhất, mỗi lần em đến
Một linh mục đang sắp được đưa đi cấp cứu. Không muốn bỏ buổi lễ xưng tội, ông gọi một người bạn giáo sĩ đến và nhờ thay thế ông làm công việc này. Giáo sĩ nói ông ta không biết nói gì nhưng vị linh mục bảo ông sẽ nán lại thêm một chút để chỉ cho ông ta. Buổi lễ xưng tội bắt đầu. Một phụ nữ bước vào và nói: - Thưa cha, hãy tha thứ cho lỗi lầm của con. Linh mục hỏi: - Con đã phạm tội gì? Người phụ nữ đáp: - Con đã
Tả con voi với cái mồm như cái máy tính laptop, con gà trống sau một thời gian đẻ ra năm chú gà con… là những bài văn miêu tả “sinh động” của lứa tuổi học trò. Đề: Tả con lợn. Nhà em có nuôi một con heo có bộ lông vàng óng, hai tai to như hai lá mít, hai mắt to như hai hạt điều, cái đầu to bằng trái dừa khô, và cái bụng to bằng chiếc thùng gánh nước… Đề: Tả về người bạn thân của em. Em có một người bạn rất thân tên là
Một ông đi công tác, để quên cái ô trong phòng nghỉ của khách sạn. Lúc ra về mới nhớ ra nên liền quay lại. Lên đến phòng, ông vô tình nghe được câu chuyện của đôi vợ chồng mới cưới thuê đúng phòng cũ của mình. - Đôi lông mày bé xíu này là của ai ấy nhỉ? - Của em. - Đôi mắt đẹp này của ai ấy nhỉ? - Của em. - Cái mũi dọc dừa này của ai ấy nhỉ? - Của em. - Đôi môi xinh này của ai ấy nhỉ? - Của em. -

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *