Sách đã cũ :(

Hai vợ chồng cùng ngành xuất bản sách. Đêm tân hôn của họ thật thơ mộng. Họ nói với nhau đủ chuyện từ chuyện yêu đương gia đình, bè bạn, nghề nghiệp.
Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ:
Sách mới cho nên phải đắt tiền!
Chị vợ cùng nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn:
Hôm nay xuất bản lần đầu tiên,
Anh chồng ghì chặt vợ vào lòng mình đọc luôn câu thứ ba:
Anh còn tái bản nhiều lần nữa big_smile
Chị vợ sung sướng đọc câu thơ trong tiếng thở:
Em để cho anh giữ bản quyền !
Vài năm sau:
Cô vợ đọc:
Sách đã cũ rồi phải không anh
Sao nay em thấy anh đọc nhanh
Không còn đọc kỹ như trước nữa
Để sách mơ thêm giấc mộng lành
Anh chồng ngâm:
Sách mới người ta thấy phát thèm
Sách mình cũ rích, chữ lem nhem
Gáy thì lỏng lẻo, bìa lem luốc
Đọc tới đọc lui, truyện cũ mèm
Cô vợ thanh minh:
Sách cũ nhưng mà chuyện nó hay
Đọc hoài vẫn thấy được bay bay
Đọc xong kiểu này, rồi kiểu khác
Nếu mà khám phá sẽ thấy hay
Anh chồng lầu bầu:
Đọc tới đọc lui mấy năm rồi
Cái bìa sao giống giấy gói xôi
Nội dung từng chữ thuộc như cháo
Nhìn vào hiệu sách, nuốt không trôi
Thằng hàng xóm hắng giọng sang:
Sách cũ nhưng mà tui chưa xem
Nhìn anh đọc miết thấy cũng thèm
Cũng tính hôm nào qua đọc lén
Liệu có trang nào anh chưa xem?

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Nhìn cô gái cười khoe hàm răng trắng đẹp quảng cáo cho thuốc đánh răng, một anh chàng khen: - Chà! Hàm răng trắng đẹp tuyệt trần! - Răng của mình đấy... - Khoác! - Thì chính mình trồng cho cô ta mà!
Sau 3 tháng hè, MR gặp lại AD - MR: Ngày trước tôi hay gọi bà là “Hột mít”, bây giờ nhìn ra ko phải. - AD (mắc cỡ): Vậy bây giờ tôi là gì ? - MR: Ờ…quả mít. - AD: (xách guốc lên)...
- Bà là vợ của nạn nhân? - Vâng! - Tại sao bà ép ông ta tự tử? - Thật tôi không ngờ! Tôi chỉ nói: "Đừng có hòng mà ly dị. Giữa tôi và đầu tàu hoả ông chọn cái nào?"
Vị giáo sư nọ đang đi trong ngõ gặp một người cao to, ưỡn ngực: - Tao không bao giờ nhường đường cho kẻ ngu. - Vị giáo sư mỉm cười, nép vào bậc thềm: Còn tôi thì luôn làm như vậy.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *