Ôm cổ rắn

Mùa hạn năm đó, tui đi ăn ong mật sâu trong rừng U Minh. Đến trưa, ngồi dựa lưng vào gốc cây tràm nghỉ mát, tui móc gói thuốc ra ngồi hút. Thấy đằng kia, cách chừng ba công bề đứng, có một cây móp hay cây gì đó chết khô, cành lá rụng rơi đâu hết, chỉ còn lại thân cây trơ trọi. Cây khô này cao hơn các cây xung quanh. Gốc ngọn nó nứt nẻ, thẳng băng, da đen hơi mốc, trên có cái cháng hai. Một điều kỳ lạ là mỗi khi có con chim nào đậu lên cháng hai đó liền bị mất hút, không thấy bay ra.
Tui cũng không để ý, cứ quảy gùi, xách mác đi ăn. Đến xế qua, mật ong đã đầy gùi, tui định về, bỗng nghe có tiếng lửa cháy ào ào từ phía trên gió. Rừng U Minh này bị lửa cháy vào mùa hạn thì ngọn lửa bốc cao ngất trời, táp tới ầm ầm, như một trận bão. Đi rừng mà gặp lửa cháy thì phải mau mau đào đất trấp, chui xuống dưới hoặc trèo lên những cây thật cao, chờ lửa cháy ào qua chớ không phương nào chạy kịp. Lúc đó tui đào đất trấp chui không kịp, phải chạy tìm cây cao mà leo. Tui chạy đến, quăng bỏ gùi mật ong, bỏ cây mác còn lại và tìm được một cây. Tui ôm cây, trèo lên tuột xuống. Cái cây gì mà trơn chuồi, thót lên ba phóng thì bị tuột trở xuống hết hai. Nhưng lửa cháy đã tới gần, tui phải cố trèo. Trèo lên vừa tới chỗ cháng hai thì lửa cũng vừa cháy tới, nhưng chổ cháng hai cái cây sao có nhiều mảnh dầm lười xười tách ra đâm tay tôi đau quá. Mặc dù mỏi run tay nhưng ngó xuống thấy lửa đã cháy tới phía dưới, tui lấy làm khoái chí.
Lửa cháy qua rồi, tui định tụt xuống, nhưng sao nghe cái cây động đậy. Rồi ngay chổ cháng hai lại mọc ra nhánh chà cây quơ qua quơ lại, cào cào vào đầu tui. Tui thụt xuống chút nữa. Cái cây kia cứ ngoéo xuống quét vào đầu tui, vào cổ tui. Nó còn trây vào mình tui một thứ gì nhớt nhợt như nước miếng. Trời đất! Chổ cháng hai lại có hai cái mu lồi ra láng bóng và rực sáng như đèn xe hơi. Trời! Khi không hai cây khép lại, mở ra nghe bầm bập… Hồn vía lên mây, tay chân rũ liệt, tui ngã người ra, sút tay rớt luôn xuống đất. Hai lỗ tai nghe vo vo, mắt nhắm híp lại, phú mặc số mạng cho trời đất.
Khi rớt xuống tới đất, tui thấy mình nằm y chổ ngồi hút thuốc hôm qua. “Cái cây” đằng kia bắt đầu bò đi, le lưỡi, thổi hơi phèo phèo.
Xem tiếp

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
- Mai: Sao mặt cậu thâm tím thế kia? Lại đánh nhau với ai rồi phải không? - Nam: Đánh nhau đâu, tớ với thằng Toàn chỉ “tranh luận” thôi. - Mai: Tranh luận gì mà khiếp thế? - Nam: Nó cố chấp lắm, tớ đã bảo 20/11 là ngày quốc tế thiếu nhi. Nó lại khăng khăng là ngày giải phóng thủ đô. Đã sai còn hay bảo thủ.
- Ngài là nhân chứng duy nhất của vụ cướp. Ngài đứng cách xa bọn tội phạm bao nhiêu, khi nghe tiếng súng đầu tiên? - Khoảng 2 mét, thưa ngài chánh án! - Còn phát súng thứ hai? - Ồ! Khi ấy tôi đã ở xa lắm rồi.
Một bà sang nhà hàng xóm chơi, thấy trong lồng có một con vẹt và trên mỗi chân nó là một sợi chỉ, bà ta tò mò: - Bà buộc chân nó làm gì vậy? - À, đây không phải là con vẹt bình thường đâu. Nếu bà giật sợi chỉ bên phải, nó sẽ nói bằng tiếng Đức. Giật sợi chỉ bên trái, nó sẽ nói bằng tiếng Anh. - Thế nếu như giật cả hai dây cùng một lúc? - Con vẹt lập tức lên tiếng: Bà điên à? Thế thì tôi té mất còn gì!
Một người đàn ông đã có vợ đến nhà bạn: - Nhờ cậu tìm giúp cho vợ chồng mình giáo trình dạy tiếng thổ dân da đỏ hoặc tiếng bộ lạc Pich-nê. - Các cậu lại định học thêm ngoại ngữ nữa à? Mà sao lại học tiếng bộ lạc để làm gì? - Chẳng giấu gì cậu, vợ chồng mình dạo này cứ cãi vã liên miên, dùng tiếng Tây, tiếng Tàu ... con cái và chung quanh ai cũng biết cả. Chỉ có dùng tiếng các bộ lạc này là mọi người ... chịu! Như thế, mọi người

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *