Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 72)


Giặc đến lấy móng mà bắn, thua lên núi mà đóng”…

Đề: Tả bà nội.
Bà nội em rất già, mỗi khi bà cười thì cả một vùng trở nên u ám.
Đề: Kể lại câu chuyện An Dương Vương xây thành Cổ Loa.
Xưa, vua An Dương Vương xây thành ốc, xây lên lại đổ, xây mãi lại đổ. Vua ngửa mặt mà than: “Xây thành này biết mấy mà xong”. Rùa thần chìa cho vua một móng bảo: “Giặc đến lấy móng mà bắn, thua lên núi mà đóng”…
Đề: Tả chú hàng xóm.
Ở gần nhà em có một chú hàng xóm. Chú hơn tuổi bố em. Sáng nào chú cũng cởi trần mặc quần đùi ngồi trên sân thượng bắn thuốc lào. Cứ nghe tiếng chú bắn thuốc lào là em dậy để đi học, vì thế em không bao giờ đi học muộn.
Đề: Tả giờ sinh hoạt cuối tuần.
“Tùng! Tùng! Tùng” ba tiếng trống vừa vang lên báo hiệu vào tiết bốn. Chúng em chạy sầm sập như có con ma lùa thẳng vào lớp, ai nấy đều thở hổn hển và nhìn cô như sắp có chuyện gì xảy ra.
Đề: Tả gia đình em.
Gia đình em có bốn người, bố em, mẹ em, em và một con chó. Ngày nào bố em cũng đóng gạch. Sáng đóng gạch, chiều đóng gạch, tối lại đóng gạch. Em yêu bố em.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Thầy bói xem chỉ tay một người đàn ông. - Nửa đầu cuộc đời, ông khổ sở vì thiếu tiền, sau đó… sẽ đỡ hơn nhiều. - Vì tôi sẽ kiếm ra tiền ư? - Không, vì ông sẽ quen thôi mà.
Có một nhà hàng thường đông khách, vì vậy việc nấu nướng phải thuê rất nhiều người và phải được chuyên môn hóa công việc. Một hôm, trên bảng phân công làm món thịt chim bồ câu, người đầu bếp đã ghi như sau: “Cô Lan cắt tiết anh Hùng nhổ lông cô Ngọc luộc trứng anh Sơn mổ bụng cô Đào lột da anh Hải rửa chim cô Lài bóp mềm cô Thắm bằm nhừ cô Tuyết xào giòn”. Nhìn bảng, mọi người cười vỡ bụng. Chỉ vì thiếu các dấu phẩy. \n
Thấy chồng đang sửa soạn chuẩn bị ra ngoài, cô vợ liền gằn giọng: “Anh yêu! Hôm nay anh ở nhà trông con nhé” Anh chồng luống cuống trả lời: - Em yêu! Anh phải ra ngoài gặp gỡ bạn bè. Cô vợ liền quát: - Đã bảo ở nhà là ở nhà, không đi đâu hết. Anh mà bước ra khỏi cửa thì chết với tôi. Anh chồng run lẩy bẩy, nhưng vẫn cố trấn tĩnh đáp: - Tôi sợ gì mà tôi không dám ở nhà cơ chứ.
Một anh đến ghi tên đăng kí với cô tiếp viên . cô hỏi: - Anh tên gì? - Tôi tên Dương Ngọc Quý! - Của anh dài hay ngắn? - Ơ… dạ…thì cũng “bình thường” thôi cô ạ! - Sao lại bình thường? - Chứ cô muốn “nó” dài hay ngắn? - Anh này lạ chưa tôi hỏi Quý “y” dài hay “i” ngắn mà! \n

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *