Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 30)

Em bé rất ít ngủ trưa, mắt lúc nào cũng mở toang hoang; cứ mỗi lần chiếc đồng hồ dở chứng hỏng hóc là mẹ em lại quát: “Sao mày ốm mãi vậy”…
Đề: Em hãy tả buổi sáng ở xã của em.
Buổi sáng ở xã em bắt đầu khi những chú chim còn ngủ gật gù trên dây điện. Các bác nông dân đội nón đi làm, những chú công nhân thì ngồi trên những chiếc xe máy kêu bình bịch… Chẳng mấy chốc, mọi người đã vội vàng về nhà vì sợ bị say nắng.

Đề: Hãy tả một em bé mà em yêu quý.

Gần nhà em có một em bé tên là Duy Anh. Em năm nay lên hai tuổi và đã mọc lơ thơ mấy chiếc răng. Em rất ít ngủ trưa, mắt em lúc nào cũng mở toang hoang.

Đề: Tả chiếc đồng hồ.
Nhà em có một chiếc đồng hồ cũ, mỗi khi nó dở chứng hỏng hóc là mẹ em lại quát: “Sao mày ốm mãi vậy?”
Đề: Hãy tả về mẹ em.
Mẹ em cười nhe hai hàm răng đen nhánh vì ăn trầu.
Đề: Tả về con lợn.

Nhà em có nuôi một con lợn nái, chân nó to bằng cái cán cào, đầu to bằng cái gầu tát nước, thân nó to bằng cái phích nước. Ngày qua ngày con lợn lớn nhanh như thổi. Rồi một hôm, em ở trong nhà, nghe tiếc éc éc. Thôi rồi, mẹ em đã bán lợn

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Đến Berlin, thủ đô nước Đức, Plăng, nhà vật lý học về lý thuyết trường lượng tử quên khuấy mất là mình sẽ phải thuyết trình ở giảng đường nào. Ông vào văn phòng trường Đại học tổng hợp để hỏi. Tại đây, ông gặp một giáo sư - Xin bác cho biết, hôm nay giáo sư Plăng sẽ thuyết trình ở đâu ạ? Vị giáo sư nhìn Plăng từ đầu tới chân rồi nhún vai: - Này anh bạn trẻ, đừng đến đấy làm gì. Anh còn ít tuổi thế, làm sao mà hiểu nổi giáo sư Plăng!
Trong giờ học, cô giáo muốn phát triển trí tưởng tượng và khả năng cảm nhận của học sinh, cô đưa ra mấy câu hỏi như sau: - Các con hãy nghĩ xem, cái gì màu xám và rất là cứng? - Bê tông ạ! Cô giáo: - Giỏi quá. Nhưng mà nó còn có thể là nhựa đường nữa, thế còn cái gì màu vàng, và ở trên cánh đồng? - Con bò ạ! - Đúng rồi! Nhưng còn có thể là đống rơm nữa, Vova lẩm bẩm, từ phía cuối lớp: - Đúng là lũ điên! Cô giáo:
Ông bố nói với con trai: - Bố thật không ngờ là con lại thi trượt kỳ này! - Con thi trượt, nhưng con lại phát hiện mình có khả năng đặc biệt bố ạ! - Khả năng gì? - Ngoại cảm, thưa bố! Con biết trước là thế nào mình cũng thi trượt ạ! :
Một nhóm bạn thân nhân kỳ nghỉ rủ nhau vào rừng săn hươu. Họ chia thành từng tốp hai người và bắt đầu cuộc đi săn. Đêm đó, thợ săn nọ trở về một mình oằn lưng dưới sức nặng của một con hươu lớn. - Thằng Ba đâu? – Những người khác hỏi. - Nó bị đau tim, đang nằm đâu đó cách đây vài cây số, trên lối mòn này. – Tay thợ săn đáp. - Mày để thằng Ba nằm đó và khiêng con hươu này về đây? – Mọi người kêu lên. – Mày còn tim

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *