Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 11)

Ông nội đội mũ phớt trông như cái mâm lật ngược, răng của bà nội đều như hạt bắp có điểm vàng, con sông tấp nập thuyền buồm đi đánh cá… là những bài văn hồn nhiên của lứa tuổi học trò.
> Nhất tự vi sư/ Xin lại giáo viên/ Khi học sinh copy bài
Đề: Bình luận câu tục ngữ “Uống nước nhớ nguồn”.
Uống nước nhớ nguồn là khuyên chúng ta “phải nên tiết kiệm nước“, khi tắm phải từ từ, không được xối ào ào…
Đề: Tả về người bà của em.
Bà nội em năm nay đã ngoài sáu mươi. Người bà to béo. Tóc bà lấm tấm bạc. Răng bà đều như hạt bắp có điểm vàng.
Đề: Tả con đường tới trường.
Con đường đến trường thân yêu của em, em đi mỗi ngày. Đường rất xa khi em đi bộ nhưng lại rất gần khi mẹ chở em bằng xe Honda.
Đề: Tả con sông quê em.
Con sông Hàm Luông quê em ngày ngày tấp nập thuyền buồm đi đánh cá. Trên dòng sông này đã có rất nhiều trẻ em chết đuối vì đi tắm sông mà không biết bơi và không xin phép ba mẹ.
Đề: Tả bố em.
Nhà em có nhiều người nhưng em yêu bố nhất. Bố em 43 tuổi. Bố rất cao lớn. Mỗi lần bố ôm em, em chìm trong bóng tối.
Đề: Tả con gà.
Nhà em có một con gà trụi lông, to bằng cái ruột phích. Ngày ngày nó nhảy vào chuồng lợn để ăn cám lợn .

Đề: Tả người ông của em.

Nhà em có nuôi một ông nội. Thứ mà ông nội quý nhất chính là cái mũ phớt. Cái mũ ấy mỗi lần ông đội giống y như cái mâm lật ngược.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Sang nhà Bá Kiến ăn vạ xong, Chí Phèo xách một can rượu 20 lít “chiến lợi phẩm” lặc lè lết về vườn chuối. Vừa đi gã vừa lẩm bẩm: - Mẹ cha cái lão Bá Kiến, rượu nặng thế này mà lão ấy kêu rượu nhẹ, định làm mình say chết đây! Rồi hắn bập bẹ đánh vần: - Rờ... ươu... rươu... nặng... rượu. Nhờ... e... nhe... nặng... nhẹ... Hừ! Làm chó gì có cái thứ đã nặng lại còn nhẹ. Mẹ cha nó! Cái làng Vũ Đại này loạn rồi.
Một hôm.Hai vợ chồng nhà nọ muốn ghẹo nhau giữa ban ngày, nhưng sợ đày tớ biết. Hôm ấy, ở làng dưới có đám ma, anh chồng nghĩ mẹo cho đầy tớ đi buôn kẹo đến đó bán kiếm thêm ít tiền, tiện thể cho nó đi khuất mắt. Người đầy tớ nghĩ bụng: “Quái! Sao bỗng dưng hôm nay lại bảo mình đi bán kẹo? Hẳn ở nhà có sự gì đây”. Thế là anh ta trở về lẻn ra đằng sau nhà, rình xem. Vợ chồng nhà chủ đưa nhau vào buồng,chồng hỏi đùa vợ: - Về sau
đây là câu chuyện chỉ mang tính hài hước, mọi người đọc và cho ý kiến. Một con gấu đực và một con thỏ tình cờ cùng được gặp vua Cóc Vàng. - Các ngươi thật may mắn. Ta là vua Cóc Vàng ở khu rừng này, ta cho mỗi ngươi ba điều ước. Nào nói đi! - Gấu giành nói trước và ước tất cả gấu trong khu rừng biến thành gấu cái. Thỏ khiêm tốn xin một cái mũ bảo hiểm. Trong điều ước thứ hai, gấu đực lại muốn khu rừng bên cạnh cũng toàn gấu cái,
Tại một cuộc khảo sát tự nguyện bí mật về người quan trọng nhất trong cuộc đời đàn ông diễn ra tại Đức. Hơn 100 người đàn ông được nhốt vào một phòng kín và họ phải ghi tên 10 người mà họ khó có thể rời bỏ trong cuộc đời. Sau đó họ phải gạch đi tên của những người nếu bắt buộc phải rời bỏ theo thứ tự. Lần lượt những cái tên bạn bè, người thân rồi cô hàng xóm bị các vị đàn ông này xoá bỏ ra khỏi danh sách. Danh sách cuối cùng chỉ

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *