Nhớ vợ quá

Một người đàn ông lao vào quán ăn như cơn lốc. Vừa ngồi xuống ghế, không kịp cởi chiếc áo khoác phủ đầy bụi đường xa, ông ta đã gọi thảng thốt: “Bồi bàn đâu?
Thưa có tôi!
Ông ta trố mắt nhìn anh phục vụ đang đứng trước mặt và hét lớn:
Một tô cơm vừa khê, vừa nhão, vừa khét!
– Thưa…
Ông ta gạt ngang:
– Chả cần phải thưa với thốt gì ở đây. Này, thêm nữa nhá, một tô canh bầu vừa mặn, vừa chua, vừa ngọt!

– Ồ!
Ông ta nói luôn:
– Ồ với ạ gì nữa, nhớ cho thêm món cá rô chiên khét lẹt nhá!
– Thưa ông, ông còn gọi gì nữa không ạ?
Không trả lời vào câu hỏi, người đàn ông lại hét lớn:
– Nhanh lên nhá, cực nhanh thì tôi sẽ “bo” hậu hĩnh!
Chỉ mười lăm phút sau, tất cả thức ăn quái đản này được bày biện trên bàn. Người phục vụ bàn rụt rè:
– Thưa ông, ông cần thêm gì nữa không?
Nhìn thức ăn trên bàn, người đàn ông bấy giờ mới dịu giọng:
– À, phải thêm thế này nữa chứ! Trong lúc tôi ăn, anh làm ơn đứng chống nạnh, thỉnh thoảng… mắng tôi vài câu, chì chiết tôi vài lời đại loại như: “Đấy! Cơm nhà ngon thế này mà lúc nào ông cũng đòi phở là sao?”, “Ông đi đâu giờ này mới về? Ông có biết khuya rồi không?”, “Cứ nhìn thấy ông là tôi ngao ngán quá rồi!”, “Ông có tôi là sướng như tiên đấy”…

Thế là, người bồi bàn làm theo tắp lự và ngạc nhiên chưa, người đàn ông lại ngồi ăn rất ngon lành. Đợi khách ăn xong, anh ta mới hỏi:
– Thưa ông, đã hai mươi năm phục vụ tại nhà hàng, thú thật tôi chưa thấy ai lập dị như ông? Tại sao như thế, ông có thể tiết lộ bí mật được không ạ?
Bỗng người khách bật khóc nức nở:
– Suốt một tháng trời đi công tác, tôi được lên xe xuống ngựa, được thiên hạ hầu hạ cơm bưng nước rót, được phục vụ chu đáo nên tôi nhớ vợ quá!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
- Em: Chị ơi, đặt cho em 4 lọai câu: nghi vấn, cảm than, cầu khiến, trần thuật. - Chị (Đang mải xem tivi): Em viết lần lượt: Ai là triệu phú, Chiếc nón kỳ diệu, Hãy chọn giá đúng , Ở nhà chủ nhật. - Em: ???
Ở bưu cục nọ, có một lá thư đề người nhận là Thượng đế, Thiên đường. Dĩ nhiên là không thể gửi nó đi, họ bèn mở ra xem, thư viết: - "Gửi Thượng đế! Tôi là một bà lão tội nghiệp 80 tuổi. Suốt cả đời, tôi chẳng đòi hỏi gì. Nhưng hiện nay tôi đang rất cần 100 đôla. Xin Người hãy rủ lòng thương mà ban số tiền đó cho kẻ già này". - Cả bưu cục mủi lòng, mỗi người quyên góp một ít tiền, được 90 đôla gửi cho bà cụ. Hôm sau, bà lão
Cô giáo hỏi học sinh: - Đề bài là "cuộc trò chuyện của bố mẹ em", tại sao em chỉ viết toàn lời của mẹ? - Thưa cô, vì bố em chỉ gật đầu thôi ạ.
Cặp vợ chồng già gặp vấn đề về trí nhớ. Họ vừa quyết định ghi lại mọi thứ để có thể nhớ được các sự việc. Buổi tối, hai người đang xem TV, ông già đứng dậy đi vào bếp. Bà vợ hỏi: - Ông có thể lấy cho tôi một bát kem được không? - Tất nhiên rồi, cưng ạ! - Có khi ông nên ghi lại để khỏi quên chăng? - Không cần đâu. - Nhân tiện, tôi muốn có một vài trái dâu nữa. Ông nên ghi lại vì tôi biết là ông sẽ quên ngay mà.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *