Nhật ký một ông chồng (Phần 1)


Chàng trai ấn tượng nhất với tài chế biến món ăn của vợ.

Em thân yêu!
Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời anh. Thế nhưng ai cũng biết, cuộc đời có nhiều khía cạnh và nói được đầy đủ các khía cạnh đó là điều tuyệt vọng. Vậy nên anh chỉ nhấn mạnh đến lĩnh vực mà anh thích nhất, thành thạo nhất và em giỏi nhất: Chế tạo các món ăn!
Anh thấy mình phải có trách nhiệm, vinh dự phát biểu rằng trong lĩnh vực nấu ăn, em là một nghệ sỹ thực sự. Khả năng cao nhất của nghệ sỹ là sáng tạo và tìm tòi, mà em thì có một sức sáng tạo, pha trộnngẫu hứng tới vô biên.
Ngay buổi sáng đầu tiên sau đêm tân hôn, anh được hiểu rằng cháo và cơm thực ra không có ranh giới. Món, hay còn gọi “cái em múc ra từ nồi” là cháo, cơm hay súp đều được cả. Nó đều có độ hạt, độ nhão và độ dính giống như nhau.
Để ăn với thứ dinh dưỡng “lai tạo” ấy, em đưa ra một đĩa thịt kho mà màu sắc làm cho đêm đen cũng phải ghen tỵ. Nói về cách thái, đá tảng cũng còn chào thua, về độ cứng, gạch còn kém xa. Và đặc biệt là độ mặn, cứ cắn một miếng thịt cần uống hai lít nước. Món thịt kho đó bùng nổ đến nỗi nếu bọn khủng bố mang được lên máy bay, anh tin hành khách sẽ lâm nguy.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
ba shop thời trang nằm kề nhau, cạnh tranh kịch liệt. Shop bên phải trưng bảng quảng cáo: "Chuyên bán thời trang cao cấp dành cho nghệ sĩ". Ngày hôm sau shop bên trái cũng dán một tấm bảng: "Chuyên bán thời trang model dành cho những cô gái trẻ xinh đẹp nhất". Và hôm sau cái shop bị kẹt ở giữa treo ở cửa một tấm bảng to đề hai chữ: "Lối vào". !!!
thầy đồ đang ngồi căm cụi làm thơ. thì vợ đến nói : - Ông lấy giấy khổ to mà viết có hơn không? Thầy đồ lấy làm đắc chí, cho là vợ khen tài văn chương của mình, văn tự dồi dào giấy khổ nhỏ không đủ chép, nhưng cũng hỏi lại: - Bà nói vậy là thế nào? Bà vợ thong thả nói: - Ông chả biết tính toán gì cả, giấy khổ to bỏ đi còn gói hàng, chứ giấy khổ nhỏ thì dùng làm gì được.
lúc nửa đêm Cô con gái rón rén định ra khỏi nhà ,nhưng bị bố chặn lại. - Muộn thế này còn định đi đâu nữa? - Con định chạy ù ra thùng thư để bỏ hai lá thư thôi ạ! - Thế thì nhanh lên một chút, thùng thư đó đã huýt sáo hai lần rồi đấy!
cặp tình nhân đang trờ chuyện, cô gái nói với chàng trai: "Trên đời này chỉ có hai loại đàn ông thôi anh ạ". - Loại thứ nhất đi nhậu bia ôm nhưng còn biết hối hận với vợ, với con. Loại thứ hai là đi nhậu mà không thèm hối hận, cắn rứt gì cả... Thế anh thuộc loại nào? - Anh á, anh thuộc dạng không đi bia ôm nhưng hối hận.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *