Nai trầm thủy

Hôm nọ, vào rừng tôi thấy cáo ao lớn, vừa lúc nóng nực. Tui cởi áo ra, ngáng lên nhánh chà kề bên mé ao. Vừa khoác nước kỳ cọ, tui vừa khoan khoái nghĩ: “Chà, không ai sướng bằng ta lúc này. Giữa rừng, ngồi tắm mát một mình mà còn có chổ máng áo khô sạch nữa. Đã thiệt…”. Tui thò tay xuống lần mở mối lưng, cởi ra thêm chiếc quần đùi. Tui vừa vói tay sang nắm lấy nhánh chà, định máng tiếp cái quần thì bất ngờ… cái nhánh chà “giật mình” vụt đứng dậy phóng chạy…
– Ơ… ơ. Nai trầm thủy. Trời. Nai trầm thủy!
Tui sợ mất cái áo , quýnh quáng tức tốc đuổi theo con nai :
– Nai ơi… tao tưởng mày là nhánh chà, mày trả lại tao cái áo. Trả… lại tao!
Nghe có tiếng người chạy đuổi theo kêu la vang rừng phía sau nên con nai càng sải bốn chân phóng hết tốc độ. Mệt quá, không còn cách nào khác, tui buộc lòng phải đứng lại, vừa thở hổn hển vừa chắp tay lên miệng làm loa, la lớn:
– Nai ơi… nai! Tao nói thiệt, đừng chạy nữa!
Mày không có áo “bận” thì tao tặng cho mày cái áo đó. Còn gói thuốc trong túi áo mày nhớ trả lại giùm. Tao ghiền… tội nghiệp tao, nai ơi, nai ơi!…

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Trong nhà hàng, một bà già đỏm dáng cao giọng gọi: - Cho món gà quay nhé! - Có ngay, thưa bà! - Gà còn non không đấy? - Thưa, không được như bà đâu ạ!
Hai anh em đang chơi trò bắn súng, bỗng người em hỏi. - Em: Tại sao khi bắn súng người ta lại nhắm một mắt vào anh nhỉ ? - Anh: Sao mà em ngốc vậy, nếu mà nhắm cả hai mắt thì còn thấy gì mà bắn nữa!
- Tại sao thời xưa, khi người ta đi xe ngựa, lại có ít tai nạn giao thông hơn bây giờ? - Vì khi đó, tài xế không chỉ dựa vào phản xạ của riêng mình.
Sở thú vừa nhập về một con chuột túi, người ta nhốt nó vào chuồng, quây rào sắt cao 7 m. Sáng hôm sau, thấy nó thoát được ra ngoài, ông giám đốc bèn hạ lệnh nâng rào lên 15 m, nhưng rồi vẫn thấy con thú ranh mãnh sổng ra ngoài. Tức điên, ông cho nâng mức lên 20 m, rồi 30 m... cũng không ăn thua, thế là sắt thép tiếp tục được chở đến để làm hàng rào... - Ngựa vằn thấy thằng cha mới đến suốt ngày nhởn nhơ bên ngoài chuồng, bất kể rào sắt

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *