Không cần phải vội

Máy bay phản lực đang đi vào một sân bay ở Toronto trong chặng cuối cùng. Phi công bật hệ thống liên lạc lên. “Đây là cơ trưởng Johnson. Chúng ta đang hạ thấp độ cao xuống Toronto. Tôi muốn gửi lời cảm ơn đến quý khách đã bay cùng chúng tôi hôm nay, và tôi hy vọng quý khách sẽ thoải mái khi ở Toronto.”
Sau đó anh ta quên mất không tắt hệ thống liên lạc. Cả máy bay đều có thể nghe được cuộc nói chuyện trong khoang lái. Phi công phụ nói với phi công chính: “Này cơ trưởng, anh định làm gì ở Toronto thế?”
“À”, cơ trưởng đáp, “trước hết là tớ nhận phòng ở khách sạn và đi toilet một cái. Sau đó tớ sẽ đưa cô tiếp viên mới đi ăn chiều, cậu biết đấy, cô Mary ấy mà. Tớ sẽ ăn tối và chuốc rượu cô ta, mang cô ta về phòng và ngủ với cô ta suốt đêm”.
Mọi người trên máy bay đều nhìn về phía cô tiếp viên mới. Cô ta xấu hổ quá nên chạy từ cuối máy bay lên để vào khoang lái tắt hệ thống liên lạc đi. Đi được nửa đường cô ta vấp và ngã lăn dưới chân một bà già. Bà già ghé lại gần và nói: “Không cần phải chạy đâu, con ạ, hắn phải đi toilet trước đã mà!”.

Có thể bạn quan tâm

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Truyên sưu tầm, hơi dài nhưng hay lắm, Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ Cái năm đó trời nắng hạn đến lung, bàu đều khô sạch trọi, không còn một miếng nước thấm tay. Hạn đến chó nằm ở hàng ba nhìn trời lè lưỡi, gà ấp trên ổ hót cổ thở hết ra hơi, trâu thèm nước đổ bọt mồm. Nhà tui chỉ có mấy cái đìa cá giống với một cái búng đập thông ra kinh Ngang là còn nước chút đỉnh. Một bữa nọ, nhà có khách, túng thức ăn quá tui mới sai con Út
Thi
Thi nghĩa là gì? - Thi – ấy là một trò chơi, trong đó, một người biết thì không nói, còn những người khác nói thì không biết. o O o Sinh viên trường Y đến thi vấn đáp với giáo sư. Giáo sư hỏi thí sinh: - Nếu muốn cho người bệnh tháo mồ hôi thì anh sẽ làm gì? - Tôi sẽ cho bệnh nhân dùng các thức uống nóng. - Ví dụ? - Như trà nóng, thuốc, nước hoa hồi. - Nếu các thứ đó không công hiệu? - Tôi sẽ dùng dầu xoa, cho ngửi êphin.
Thử tài của bạn với những câu đố tưởng “vậy mà không phải vậy”. Đố cậu biết cái gì màu vàng, không có chân cũng không có cánh nhưng lại có thể xuống tận độ sâu 3.000 m ngoài biển? - Chịu. - Đó là quả chuối mà anh thủy thủ tàu ngầm mang theo. *** - Đố cậu nhé: Càng nhiều thì càng nhẹ, đó là cái gì? - Chịu. - Là những cái lỗ trong miếng pho mát. *** - Đố cậu biết thế nào là một người da đỏ đang bị ốm? - Chịu. - Đó là
Cậu bé từ trong bếp chạy ra hỏi mẹ: “Mẹ ơi, những quả ô liu màu đen có chân phải không mẹ?”. - Tất nhiên là không rồi, con ạ! - Thế mà con vừa ăn một quả như vậy đấy! - Trời ơi, con chưa bao giờ nhìn thấy con gián à?

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *