Học trò và cô giáo

Cô giáo nói: em lấy nó ra cho cô xem chút.
Học trò chậm chậm lấy ra: dạ nó hơi ướt.
Cô giáo tò mò nhìn: vậy em lau nó cho khô đi.
Học trò vội lau khô, chợt cô giáo nhanh tay chụp lấy, nhìn một cách chăm chú, kê miệng thổi nhè nhẹ.
Cô ngước nhìn học trò nói: sạch rồi đấy em.
Học trò ngẩn ngơ nhìn cô giáo: cô là cô giáo mà cũng biết làm thế à.
Cô giáo cười :có gì mà không biết, chồng cô chú ấy chỉ cho cô đấy, bây giờ em còn không biết nhét nó vào đúng vị trí à?
Học trò vui vẻ: dạ cô để em.. à mà cô tránh cái chân của cô sang một bên em mới nhét nó vào được chứ ạ.
Cô giáo thẹn: ừ nhỉ cái chân của cô làm em vướng thật.. em nhét vào từ từ thôi.. thế.. ừ..ừ..em giỏi thât..đúng rồi.
Học trò mồ hôi rịn trên trán: cô xích người cô ra phía sau chút được không , em mới có tư thế đạp.
Cô giáo vội làm theo: đạp đi em , nhớ đạp mạnh mạnh một chút.
Cậu học trò hỳ hục đạp chỉ một lúc sau … chiếc xe bất ngờ nổ máy, cậu hét lên sung sướng: nổ rồi, biêt ngay là xe của cô bị ướt cái bugi,
chỉ cần lau khô là xong ngay.
Cô giáo gật đầu chép miệng: cái xe của cô hay bị vậy lắm, cứ đi qua mấy chỗ nước ngập là bị, cô cám ơn em đã giúp nhé, cũng may là gặp em giữa đường.
Dạ không có gì đâu ạ – Cậu học trò vui vẻ trả lời

\n

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Hai viên thợ săn sục sạo khắp cánh rừng giữa màn đêm. Bất thình lình người lớn tuổi hơn hỏi đồng nghiệp: - Có thấy gì không? - Không. Cái gì vậy? - Vịt trời vừa bay lên đấy! Một lúc sau viên thợ săn đứng tuổi lại lên tiếng: - Có thấy gì không? - Cái gì? - Cậu bị chứng khiếm thị bẩm sinh à? Một con thỏ vừa chạy khỏi bụi rậm kia kìa! Chừng 5 phút sau lại vẫn điệp khúc cũ: - Có thấy gì không? Người trẻ tuổi cảm thấy tự ái liền quyết
Một đôi nam nữ tới ủy ban xã làm thủ tục đăng ký kết hôn. Thấy chàng trai ra ngoài, ông chủ tịch xã liền hỏi cô gái: - Trước khi đi đến hôn nhân, anh chị đã kiểm tra kỹ chưa? - Rồi ạ! Anh ấy có một ngôi nhà 3 phòng, trong tài khoản cũng có kha khá… - Ý tôi hỏi là cô đã đi khám sức khỏe chưa? - Dạ, có chứ ạ, họ nói cái thai là con trai - !!!
Vợ cằn nhằn: Từ hồi lấy nhau tới bây giờ, tôi làm cái gì ông cũng cản, nào là: “Đừng mua đồ…”, “Đừng ăn diện…”, nào là “Đừng ngồi lê đôi mách với mấy người hàng xóm…”, tôi chán mấy chữ “Đừng” đó lắm rồi. Sao chẳng bao giờ ông nói: “Ừ, mua đi em”, “Ừ làm đi em…” Chắc tôi phải dọn về nhà ba mẹ tôi ở quá! Chồng: Ừ, đi đi em!
- Vợ đâu mà ôm con thế kia? - À, … nàng ra chợ. Đi làm thì đỡ chứ ở nhà sểnh ra cái là vợ lại bắt trông con. Mà đúng là mẹ nào con ấy, tớ mệt với con bé quá. - Cậu nói “mẹ nào con ấy” nghĩa là sao? Chẳng lẽ con bé đã biết son phấn, quần áo thay mốt liên tục… như mẹ nó? - Cũng gần như thế. Có một giờ đồng hồ mà nó đã mấy lần đòi… thay tã. xem thêm

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *