Híp pốp …

Trong buổi tham quan nhà máy sản xuất các sản phẩm cao su, Jackie chỉ vào dây chuyền sản xuất núm vú cao su bình sữa trẻ em và giải thích:
– Các vị có nghe thấy các cặp tiếng Híp—Pốp liên tục không? Tiếng Híp là tiếng cao su được bơm vào khuôn, còn tiếng nổ Pốp là khi đầu núm vú được chọc một lỗ thủng.”
Sau đó, chuyến tham quan dừng tại dây chuyền sản xuất condom, và ai cũng nghe thấy một chuỗi tiếng:
Híp…Híp…Híp…Híp…Híp…Híp…Híp…Híp…Híp…Pốp!
Híp…Híp…Híp…Híp…Híp…Híp…Híp…Híp…Híp…Pốp!
Bỗng một khách tham quan tên là Fancine lên tiếng hỏi:
– Đợi chút! Tôi hiểu những tiếng Híp, Híp là gì, nhưng tại sao cả tiếng Pốp cũng thường xuyên thế?
– Ồ, tiếng Pốp cũng giống như ở cái máy sản xuất núm vú cao su cho trẻ em vậy. Cứ chín cái condom nó lại chọc thủng lỗ một cái.
– Trời, lỗi quy trình à? Làm gì được với condom thủng đó chứ?
– Ấy thế dưng mờ nó lại thật tuyệt đối với việc kinh doanh núm vú cao su đấy ạ!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một học sinh nghỉ học không có lý do. - Cô giáo hỏi:Tại sao hôm qua em không đi học? - Thưa cô... vì em bị ốm ạ. - Chậm nhất là ngày mai em phải đưa cô giấy của bố hoặc mẹ em. - Vâng, thưa cô. Hôm sau, học sinh đưa cô giáo tờ giấy có những dòng chữ sau đây: "Thưa cô giáo, con tôi nghỉ học hôm qua vì nó bị ốm. Chào cô. Bố em". 
- Em: Chị ơi, đặt cho em 4 lọai câu: nghi vấn, cảm than, cầu khiến, trần thuật. - Chị (Đang mải xem tivi): Em viết lần lượt: Ai là triệu phú, Chiếc nón kỳ diệu, Hãy chọn giá đúng , Ở nhà chủ nhật. - Em: ???
Ở bưu cục nọ, có một lá thư đề người nhận là Thượng đế, Thiên đường. Dĩ nhiên là không thể gửi nó đi, họ bèn mở ra xem, thư viết: - "Gửi Thượng đế! Tôi là một bà lão tội nghiệp 80 tuổi. Suốt cả đời, tôi chẳng đòi hỏi gì. Nhưng hiện nay tôi đang rất cần 100 đôla. Xin Người hãy rủ lòng thương mà ban số tiền đó cho kẻ già này". - Cả bưu cục mủi lòng, mỗi người quyên góp một ít tiền, được 90 đôla gửi cho bà cụ. Hôm sau, bà lão
Cô giáo hỏi học sinh: - Đề bài là "cuộc trò chuyện của bố mẹ em", tại sao em chỉ viết toàn lời của mẹ? - Thưa cô, vì bố em chỉ gật đầu thôi ạ.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *