Chuyện Vợ trẻ chồng già

Cô vợ trẻ rất yêu chồng, niềm hạnh phúc và là giấc mơ của bất kỳ người đàn ông nào. Chỉ mỗi tội là cô “mới lớn” nên còn khá ngây thơ. Chẳng hạn, một buổi sáng sau khi vợ chồng vừa xong “chuyện vợ chồng” cô thấy ông xã ngâm mình trong bồn tắm đầy sữa, cô quan sát một hồi rồi gật gù như một nhà hiền triết:
– Em biết anh làm thế để làm gì rồi!
– Làm gì nào?
– Anh đang “nạp sữa” để bù lại…
Chồng cô cười… sặc sữa. Không biết cô nói để bù cho cái gì, nhưng đúng là ngây thơ đến đáng yêu.
Cứ như thế, ngày lại ngày, cuộc sống của họ thật hạnh phúc.
Tiếc thay, ngày vui ngắn chẳng tày gang. Chàng đã cao tuổi nên sức có hạn, đêm hôm ấy chàng đã “hi sinh” trong lúc “làm nhiệm vụ”.
Cô gái buồn bã khóc lóc cả ngày. Vừa khóc vừa nguyền rủa những người lính cứu hỏa. Mẹ cô lo lắng, sợ con phát điên nên bà dọn đến ở cùng cô.
Một hôm, thấy con gái có vẻ tỉnh táo, bà mẹ thủ thỉ hỏi chuyện:
– Sao con lại ghét lính cứu hỏa vậy? Họ có làm gì đến con và chồng con đâu?
– Nhưng cũng gần như vậy mẹ ạ.
– Nghĩa là thế nào?
– Anh ấy cao tuổi nên chúng con “sinh hoạt” rất ít, mỗi tuần chỉ hai lần. Và quy định vào đúng hai ngày có tiếng chuông nhà thờ.
– Thì sao?
– Anh ấy có thói quen “làm” theo nhịp chuông nhà thờ. Đối với anh ấy thì chuyện đó không khó lắm, nhưng… Hu, hu…
– Rồi sao con?
– Đêm hôm ấy, chúng con đang vui theo những tiếng chuông nhà thờ đầu tiên thì có chiếc xe cứu hỏa chạy ngang rú còi dồn dập! Và …hic hic

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một phụ nữ kiêu hãnh nói với hàng xóm: “Con trai tôi là bác sĩ, và là bác sĩ rất giỏi. Bà nên đến chỗ nó khám bệnh”. - Nhưng tôi hoàn toàn mạnh khỏe mà. - Bà yên tâm đi! Giỏi như con trai tôi thì thế nào nó cũng tìm ra một bệnh gì đó ở bà.
Có dịp đi du lịch ở nông thôn, Du khách dừng chân tại một nông trại và trao đổi với nông dân. - Hai con bò sữa của ông mỗi ngày cho bao nhiêu lít sữa? - Con đen hay con trắng – người nông dân hỏi lại. - Ví dụ con trắng. - Mười lít. - Còn con đen? - Cũng mười lít. - Thế ông cho chúng ăn gì? - Con đen hay con trắng? - Con trắng chẳng hạn. - Cỏ linh lăng. - Còn cho con đen? - Cũng cỏ linh lăng. - Này, nếu đối
Từ bé Quỳnh đã nổi tiếng học giỏi và đối đáp nhanh. Trong làng có ông Tú Cát rất hợm hĩnh mình, đi đâu cũng khoe mình hay chữ. Quỳnh rất ghét những loại người như vậy. Một hôm Quỳnh đang đứng xem đàn lợn ăn cám trong chuồng, Tú Cát đi qua trông thấy, liền gọi Quỳnh lại và bảo: - Ta nghe đồn mày thông minh và có tài đối đáp. Bây giờ ta ra cho mày một câu đối, nếu không đối được, ta sẽ đánh đòn. Nói rồi, Tú Cát lên giọng, gật gù ngâm nga:
Trong bữa cơm tối Ông bố hỏi con trai: - Con bé hôm qua con dẫn về là người thế nào? - Dạ, cô ấy rất hiền dịu, dễ hòa đồng, yêu màu tím, thích ca nhạc, thể thao, đọc sách và ghét sự giả dối. - Mới quen mà sao con tìm hiểu nhanh vậy? - À, có gì đâu bố! Cô ấy viết trong hồ sơ ở câu lạc bộ kết bạn như thế. - !!!!!

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *