Chúc thư cho nửa còn lại

Trước khi mất, người vợ để lại thư tuyệt mệnh răn dạy chồng và những điều cần lưu ý.
Chúc thư cho chồng
“…Em cấm anh không được cho con mẹ D đến nhà. Em ghét cái mặt nó không chịu được. Nó mà dẫn xác đến, em trợn mắt lè lưỡi ra là nó đứng tim, nó chết ngay tại chỗ cho coi.
– Đám tang xong thì anh phải bán nhà đi khỏi cái xóm mình đang ở. Em không muốn anh tiếp tục sống cạnh nhà con mẹ B nữa. Em thấy nó gian lắm. Nó thấy em đi qua là nó nhổ nước miếng xuống đất rồi quay ngoắt vào nhà, mà nó thấy anh thì nó cười ngỏn nghẻn nhe răng ngựa ra trong khi em thì có làm gì nó đâu.
– Sau ba năm, anh muốn lấy ai thì lấy, em không cấm, nhưng anh không được lấy con mẹ N, con mẹ L, con mẹ C… Anh mà lấy một trong mấy con mẹ này thì em hiện hồn về em bóp cổ anh, em xé xác mấy con ‘voi giày ngựa xéo’ này ra chứ đừng có mà trêu ngươi em.
– Quần áo của em, anh đem cho từ thiện, cấm không được cho mấy con ấy đụng tới. Nữ trang thì đeo hết cho em rồi hãy chôn.
– Cái hộp bích qui em cất trong garage, dưới mấy thùng bột giặt, bọc bằng bao plastic thì mang đốt đi cho em. Cấm anh không được mở ra coi. Anh mà không nghe lời em, đêm em hiện về em lấy dây điện em xiết cổ anh. Trong ấy chỉ có đống ảnh và thư của mấy con hà bá bạn anh thôi, không cần phải xem nữa. Ảnh chúng nó bị vẽ râu và chọc mắt rồi thì xem làm gì nữa. Luôn cả quyển sổ điện thoại mà anh tưởng mất, đi kiếm cả tháng không ra hồi đó nữa. Chúng nó ở trong đó hết. Hơn nữa, mấy con mụ ấy cũng không còn dùng những số điện thoại cũ đâu mà kiếm.
– Bây giờ em đã ra đi, anh muốn làm gì với những đứa khác thì làm, em không biết thì không sao, nhưng cấm anh không được loạng quạng trở lại với mấy con… kia. Em nghĩ tới chúng nó mà vẫn còn lộn ruột. Có đứa dám gọi em là sư tử trong thư viết cho anh mà em bắt được. Chúng nó hỗn như thế sao chịu được.
– Anh phải nghe lời em: chủ nhật phải ra thăm mộ em, đi một mình, không được hẹn hò đứa nào trong ngày hôm ấy. Có đi chơi với con nào thì cấm không được đeo mấy cái ca vát em mua cho, mấy cái sơ mi, giầy, em chọn cho anh hồi em còn sống.
Em thiêng lắm, nói cho anh biết trước. Đừng có chọc em cho em điên tiết lên, nghe chửa…”.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một người vẻ mặt lo lắng đi gặp bác sĩ để khám sức khỏe định kỳ. Ông bác sĩ hỏi: - Sức khỏe của ông vẫn bình thường chứ? - Nói thật với bác sĩ là tôi dường như bị mắc bệnh đãng trí thì phải. Tôi không bao giờ chắc chắn được là mình đã đậu xe ở đâu, hoặc đã trả lời thư chưa, tôi luôn tự hỏi mình đang đi đến đâu và sẽ làm gì khi đến nơi đó. Vì thế, tôi rất cần sự giúp đỡ của ông, bác sĩ ạ. - Ông bác sĩ
Thầy giáo nói với học sinh: - Em hãy mời ông của em đến gặp tôi! - Dạ, ý thầy muốn mời "ông bố" của em? - Không, mời ông của em. Tôi muốn chỉ cho ông ấy xem con trai ông ấy đã phạm những lỗi gì trong vở bài tập về nhà của em.
Thày giáo hỏi: - Trong năm học vừa qua, nhân vật nào gây ấn tượng mạnh nhất đối với các em? - Một học trò trả lời: Thưa thày, Napoleon ạ. - Trò khác: Thưa thày, Lincoln ạ. - Đến lượt John, cậu bé cứ ấp úng mãi: Thưa thày.... bố em ạ..., nhất là lúc bố xem điểm tổng kết cuối năm của em.
- Bố vợ: Như vậy là con gái tôi đã thú nhận rằng muốn lấy anh làm chồng. Anh đã quyết định ngày tổ chức hôn lễ chưa? - Chàng rể: Vấn đề đó con dành hoàn toàn cho nàng quyết định. - Bố vợ: Thế hôn lễ theo nghi thức nhà thờ hay bình dân? - Chàng rể: Điều đó mẹ nàng quyết định. - Bố vợ: Thế các con sẽ sống bằng gì? - Chàng rể: Điều đó phụ thuộc vào ngài, thưa ngài!...

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *