Cần gì khổ luyện


Một ông khoe: “Tôi là nhà ngoại cảm, phải tập luyện 10 năm mới có thể nhìn thấy người đứng bên kia bức tường”.

– Điều ấy dễ ợt, tôi chỉ cần 15 phút cũng có thể nhìn thấy người đứng bên bức tường là ai.
– Vậy ông luyện bằng cách nào?
Tôi khoan một lỗ thủng tường.
[size=5]~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~[/size]
[size=3]Biện pháp tối ưu[/size]

Phóng viên đến phỏng vấn sếp một công ty cấp nước.

– Mùa hè năm nay để thực hiện tốt khẩu hiệu ‘Tiết kiệm, chống lãng phí nước’, quý công ty có những biện pháp tối ưu nào?
Đơn giản thôi mà! Chúng tôi sẽ cắt nước luân phiên một số nơi.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Trước kỳ thi học kỳ - Tí: Sao hôm nay mày buồn vậy? - Tèo: Thầy bảo tao được miễn thi môn Tóan. - Tí: Vậy thì vui chớ sao buồn? - Tèo: Miễn thi là ko được thi đó. - Tí: Trời!!
Hai vợ chồng già nói chuyện với nhau: - Anh vẫn chơi golf tốt chứ, Jack? - Anh đánh vẫn tốt nhưng mắt đã kém quá rồi, nên không biết quả bóng nó lăn đi đâu. - Thì anh đã 75 tuổi rồi còn gì! Sao anh không rủ anh Scott của em đi chơi cùng với? - Nhưng anh ấy đã 85 tuổi, anh ấy còn chơi golf nữa đâu. - Nhưng mắt anh ấy còn tốt lắm. Anh ấy có thể nhìn thấy quả bóng lăn đi đâu đấy. Có điều trí nhớ anh ấy hơi kém... Hôm
Hai cậu bé đang khoe khoang về bố mình, đứa thứ nhất nói: "Bố tao chỉ cần nói một câu là tòa án giảm những 5 năm tù cho tù nhân đấy". Đứa thứ hai nói: - Thế thì có nhằm nhò gì bố tao nói một câu là tù nhân không phải ở tù ngày nào. - Bố mày nói câu gì hay vậy? - Đề nghị tử hình. - !!!!! \n Sign: cân ô tô  
Lang thang khắp dãi đất miền Nam Tìm sung tìm sướng cả cuộc đời Ngẫm nghĩ quê mình sao nghèo thế Hai bưa cơm cà chẳng có ăn Lang thang khắp dãi đất miền Nam Ngẫm nghĩ người ta sao giàu thế Tiền tiêu không hết đem đi nhậu Tối đến la cà quán bar sang Lang thang khắp dãi đất miền Nam Đã tiêu tiền như lá rụng mùa thu Nhưng nghĩ lại được gì trong đó Thôi ta về với quê mạ thương yêu Dù quê mạ còn nghèo còn khổ Nhưng tình người ấm áp bao dung

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *