Cái tĩn Nam Vang lẽ bạn

Mấy chú hỏi tại sao nhà tui có cái tĩn Nam Vang lớn mà tốt vậy à? Cái tĩn màu da lươn bóng ngời, đựng trên một giạ gạo đó. Hồi xưa, nhà tui có chẵn cặp chớ đâu phải cu ki một cái này. Cặp tĩn của ông bà để lại mấy đời. Từ miệt Sa Đéc, vợ chồng tui xuống chỉ có một cặp tĩn đó với chiếc giỏ mây, đến đây sanh cơ lập nghiệp. Gia sản lưu truyền mà, nhưng đã bị mất đi một cái. Mỗi lần nhớ tới, tui thấy tiếc hùi hụi trong bụng.
Đó là một buổi chiều, tui xác cặp tĩn ra lung , định múc nước về xài. Ra đến, thấy cá rô phóng như cơm sôi, tui mới nghĩ cách kiếm vài con cá để chiều ăn. Tui bẻ một nhánh trắm con làm cần câu, bứt sợi dây bẫy cò của ai đó làm nhợ, rút cây lông nhím trên đầu tóc xuống uốn cong làm lưỡi câu, bắt một mớ cào cào làm mồi. Cá rô vùng đất U Minh này hồi mới khai mở thì khỏi phải nói, con nào con nấy cân nặng tay, màu da đen trạy, có râu. Vừa bỏ mồi xuống là thấy “chàng y” đớp liền. Nhợ câu bị lôi xiên xiên về phía trên gió. Mình nhóng nhóng thử ngọn cần câu, nghe bên dưới trì trì thì giật lên một cái. Một chú rô mề đỏ đuôi, có hai sợi râu dài thượt, giãy lõm bõm. Cứ vậy mà lôi lên. Cái miệng tĩn vòng cỡ hai gang tay, nhưng phải cầm con cá rô ấn mạnh thì cái đầu nó mới chụp được vào trong. Tui vừa câu vừa “ấn” một hơi độ nửa tiếng đồng hồ thì đầy nhóc một tĩn cá. Còn lại một tĩn múc nước, tìm một khúc cây làm đòn, gánh về. Đến chừng bắt cá ra làm thịt, bà vợ tui cằn nhằn vì lấy cá ra khó quá. Thử hỏi, cá rô mà cầm hai tay ấn mạnh cái đầu nó mới phụp vô miệng tĩn thì tới chừng bắt ra làm sao lôi ngược nó ra được? Bị vợ cằn nhằn một hồi tui nổi khùng, xách cây đập cái tĩn một phát cho xong.
Xem tiếp

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một chàng vớ phải cô vợ có tính ghen. Nghe tin bạn có bí quyết "triệt ghen", anh ta liền tìm đến học hỏi. Thế nhưng cô vợ thậm chí còn đòi ly dị nên anh ta lại tìm đến người bạn thắc mắc: - Thế mày có giả vờ nói mê như tao bảo không? - Có, tao nói y nguyên. - Mày thử nhắc lại xem nào? - Liên ạ ... Anh ...chỉ ..yêu...mình ...e...em. - Trời ạ, Liên là vợ tao, thế mày không thay bằng tên của vợ mày à?
Phát hiện một chú bécgiê đang điều khiển chiếc BMW một cách điêu luyện trên xa lộ, cảnh sát giao thông chặn chiếc xe lại: - Bằng lái đâu? = Con chó dùng răng chìa ra một chiếc bằng xịn, ảnh của ông chủ nó. - Không phải bằng của mày! Phạt 100 USD! - Chú bécgiê tinh khôn lại đưa khoản tiền phạt ra. Chiếc xe được đi tiếp. Đồng nghiệp của anh cảnh sát thắc mắc: Sao cậu lại để con chó lái xe đi? - À, còn hơn là để cho cái "con lừa" ngồi ở ghế
- Thầy: Sao em làm gì cũng chậm vậy? - Trò: Dạ đâu có ạ! - Thầy: Em có thể làm việc gì nhanh hơn không? - Trò: Dạ, thưa việc nhanh nhất là nhanh mệt ạ. - Thầy: Trời!!
Một học sinh nghỉ học không có lý do. - Cô giáo hỏi:Tại sao hôm qua em không đi học? - Thưa cô... vì em bị ốm ạ. - Chậm nhất là ngày mai em phải đưa cô giấy của bố hoặc mẹ em. - Vâng, thưa cô. Hôm sau, học sinh đưa cô giáo tờ giấy có những dòng chữ sau đây: "Thưa cô giáo, con tôi nghỉ học hôm qua vì nó bị ốm. Chào cô. Bố em". 

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *