Bức tranh nhỏ giản dị

Ông Robinson đến một cửa hàng bán tranh hiện đại, toàn những loại tranh thật cao siêu và đắt tiền. Xem mãi mà vẫn không cảm nhận được bức nào, cuối cùng ông tập trung thưởng thức một bức nhỏ không đề giá. Bức tranh hình vuông, màu trắng và có một chấm đen ở giữa khung kẹp bằng đồng. Nó tạo cho ông cảm giác nhẹ nhàng thanh khiết vì bố cục và màu sắc giản dị. Biết rằng tranh ở đây không rẻ, chần chừ mãi mới hội tụ nổi quyết tâm, ông hỏi người bán hàng:
– Bức tranh này bao nhiêu tiền?
– Thưa ông, đấy chỉ là cái công tắc điện thôi ạ!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Tại cổng thiên đường thánh Pie nói với một thanh niên vừa mới qua đời: - Trước khi bước qua cánh cổng đầu thai này ta sẽ làm cho con quên hết mọi thứ. Nhưng ta thấy con là một người tốt, ta sẽ để con nhớ một điều trước khi bước qua. Con hãy lựa chọn thật kỹ điều cần nhớ. Không do dự, chàng thanh niên liền nói: - Thánh hãy cho con nhớ mặt tay bác sĩ đang mổ ruột thừa cho con dưới đó. Hắn vẫn còn đang lúi húi cắt mổ kia kìa.
1.Cách xem giờ mà không cần đồng hồ - Tóc dài: Tui thấy ông không bao giờ đeo đồng hồ. Làm sao ông biết được giờ giấc? - Tóc ngắn: À, có khó gì đâu. tui nhìn bóng mặt trời. - Tóc dài: Thế ban đêm không có mặt trời thì sao? - Tóc ngắn: Ban đêm cũng không khó. Mình thường mở cửa sổ và hét thật to. - Tóc dài: Hét to thì làm sao mà biết được giờ? - Tóc ngắn: Được chứ. Lúc đó người hàng xóm mình sẽ thức giấc và chửi toáng lên: "Mới
Huấn luyện viên cưỡi ngựa hỏi: - Trước đây anh từng ngồi trên lưng ngựa chưa? - Chưa bao giờ ạ. - Vậy thì anh sẽ tập với một con ngựa chưa ai cưỡi lần nào, khả năng hai bên sẽ ngang nhau.
Sau buổi họp phụ huynh, bộ gọi con đến nói chuyện: - Bố: Con trai, HKII có tiến bộ hơn HKI rồi. Kỳ 1 con là đứa xếp cuối cùng của lớp, nhưng kỳ 2 con đã tiến bộ hơn. - Con: Con cảm ơn bố. Con cũng phải cảm ơn Linh nữa chứ! - Bố: Sao vậy con? - Con: Vì nhờ Linh HKII chuyển tới mà con được tăng lên một hạng - Bố: Ốiii…ối

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *