Bài học nơi công sở

Giám đốc cùng trưởng phòng kế hoạch và trưởng phòng kinh doanh đi ăn trưa. Trên đường họ bắt được một cây đèn thần, khi chạm vào nó, một vị thần hiện ra và bảo:
– Ta sẽ ban cho mỗi người một điều ước, các ngươi muốn gì nào?
– Tôi ước mình đang ở trên du thuyền tại Bahamas – Bà trưởng phòng kinh doanh kêu lên.
– Phù… bà ta biến mất…
– Quá phấn khởi, ông trưởng phòng kế hoạch hét lên: Tôi ước gì mình đang tắm nắng và được ngắm các em xinh đẹp tại bãi biển Hawaii…
– Phù… ông ta biến đi trong nháy mắt.
– Vị thần nhìn ông giám đốc: Đến lượt ngươi, ước gì đi chứ!
– Tôi muốn hai người kia trở lại ngay sau bữa trưa để làm việc – Ông ta dõng dạc ra lệnh.
– Bài học rút ra: Hãy luôn để sếp của bạn lên tiếng trước.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một tiều phu bị rơi rìu xuống sông, anh đang ngồi buồn rầu nhìn dòng nước xoáy thì Bụt hiện lên an ủi: "Đừng buồn! Ta sẽ mò chiếc rìu cho con". Dứt lời, Bụt biến mất và loáng cái ông đã ngoi lên, tay cầm chiếc rìu bằng vàng. - Đây có phải rìu của con không? - Thưa Bụt, không phải rìu của con. - Bụt lại lặn xuống nước mò lên một cái rìu bạc, chàng tiều phu vẫn không nhận. Lần thứ ba, Bụt mò lên cả ba chiếc rìu vàng, bạc và sắt, anh chỉ
Một anh chàng từ thành phố lần đầu tiên về quê thăm chú. Khi vị khách thành thị bắt đầu cảm thấy chán cảnh rừng rú, ông chú nảy ra một ý: - Sao cháu không lấy súng và dẫn lũ chó đi săn bắn cho vui? - Thế là anh chàng xách cây súng và đưa đàn chó vào rừng. Vài tiếng sau, anh ta quay về một mình, chú hỏi: Đi săn vui chứ? - Giọng anh ta đầy hứng thú: Rất tuyệt ạ! Chú còn con chó nào nữa không?
Chàng thanh niên dáng vẻ buồn bã thất vọng, đứng trên thành cầu đăm đăm nhìn xuống dòng nước xoáy cuộn. Sau lưng anh ta, một phóng viên bồn chồn đi lại với chiếc máy ảnh trong tay. Cuối cùng, tay nhà báo sốt ruột xem đồng hồ rồi chạy lên nói với anh chàng chán đời kia: - Này anh bạn, quyết định rồi thì nhảy sớm đi, chỉ còn có 3 phút nữa thôi đấy! - Đối với tôi thời gian đâu có ý nghĩa gì? - Nhưng chậm hơn thì anh sẽ không kịp lọt vào báo
Em hỏi anh: - Em: Anh ơi! Tại sao lại nói là ngựa phi nước đại? - Anh: Thế chả nhẽ lại nói là ngựa phi nước tiểu à?

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *